Nàng đặt con xuống giường, gặp phải chuyện này, trước mắt nàng không muốn rời mắt khỏi con. Ngoái đầu lại thì thấy Phục Đình đã đến sau lưng, cửa phòng cũng đã khép. Nàng nói nhỏ: "Tình hình này làm thiếp nghĩ đến chuyện lần trước."
Sống với nhau được ít lâu, Lạc Long Quân bảo vợ : - Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là dòng tiên ở chốn non cao. Kẻ trên cạn, người dưới nước, tập quán khác nhau, khó mà ở cùng nhau lâu dài được.
Người ngoài hành tinh đã từng làm thí nghiệm trên gen người bên dưới căn cứ Nam Cực. (Ảnh qua ntdtv) Lối vào thế giới dưới lòng đất. Do Nam Cực luôn bị bao phủ bởi một lớp băng dày nên nhiệm vụ khám phá Nam Cực là vô cùng khó khăn. Điều này cũng khiến nó trở nên
Bạn có thể mua sách Happy Reader_Nàng Carmen tại đây với giá . 37.400 đ (Cập nhật ngày 29/09/2022 ) Tìm kiếm liên quan. Happy Reader_Nàng Carmen PDF. Happy Reader_Nàng Carmen MOBI. Happy Reader_Nàng Carmen Nhiều Tác Giả ebook. Happy Reader_Nàng Carmen EPUB. Happy Reader_Nàng Carmen full
May mắn hơn nàng tiểu Thanh, người chinh phụ có chồng và đã được sống những tháng ngày hạnh phúc mặn nồng lứa đôi bên chồng. Thế nhưng bi kịch của nàng đã xảy ra khi có chiến tranh, chồng nàng ra đi với mong muốn lập công để lấy ấn phong hầu.
Fast Money.
Edit Phương Beta Su An Hòa năm thứ 15, thiên hạ hỗn loạn, triều chính lục đục, nội bộ trong triều đình xảy ra tranh giành, đấu đá lẫn nhau, thi nhau ra sức hoành hành, đám tham quan vô lại không ngừng bóc lột dân chúng. Thời tiết đầu xuân còn có chút se lạnh, gió lạnh thổi rào rạt khiến cho những cành non mới nhú trêи cây hoảng loạn, một con diều hình bướm trắng bị gió thổi mà xiêu vẹo mắc trêи cành cây, Sở Luyến đứng dưới tàng cây ngẩng đầu nhỏ, miệng ủy khuất lẩm bẩm. “Gia gia, gia gia! Lấy không được!” Tiểu viện rách nát không lớn, trừ bỏ bụi cỏ dại trụi lủi do Diệp Nhi trồng thì chỉ có hai hàng hành lang dài, khó khăn lắm mới có thể nhìn thấy được ngôi nhà lợp mái đen tạm xem như là nơi tránh gió, tường nhà bong tróc thành từng mảng lớn, lộ ra cát vàng cùng đá ở bên trong. Dưới mái hiên, một ông lão thái giám ăn mặc đơn bạc khoác lên một chiếc áo bông đã cũ, ánh mắt đục ngầu liếc một cái, bởi vì đã lớn tuổi nên không dám đi lại nhiều, ông lão chỉ có thể đứng ở nơi xa ném cây gậy trúc đầy rêu xanh đến rồi chỉ và chỉ. Sở Luyến vui sướиɠ mà vội vàng chạy đến nhặt gậy trúc lên, vóc người nàng không cao nên lúc kéo cây gậy trúc đến đây thì phải cố hết sức, đôi tay nhỏ nhắn ôm gậy trúc đứng lên để chọc con diều mắc trêи cây trông thật đáng thương, run run rẩy rẩy cuối cùng cũng khiến diều rớt xuống đất. “Hô, vậy mà có thể lấy được, nếu không thì sau này lại không có gì để chơi rồi” Nha đầu này thật giống bộ dáng người mẹ xui xẻo của nàng, uổng cho một khuôn mặt khuynh thành nhưng lại không mang mệnh chủ tử, hai hàng lông mày như lá liễu, một đôi mắt hạnh hoạt bát, trời sinh nàng đã môi hồng răng trắng, lúc miệng nhỏ nở nụ cười lại giống như hoa đào nở rộ. Tuy nàng tuổi tác còn nhỏ, mặt mày chưa nẩy nở, nhưng cũng bởi vì quanh năm suốt tháng ăn uống thiếu chất, không đủ dinh dưỡng nên khuôn mặt vàng vọt, thân thể yếu ớt. “Ai nha, diều bị nhánh cây làm hư rồi!” Sở Luyến vuốt nhẹ lỗ hổng nơi mặt diều bị nhánh cây đâm thủng, đau lòng mà nhíu mày. Lão thái giám chậm rãi bước lại, cầm lấy con diều trong tay nàng xem xét, nhìn tiểu nha đầu như sắp khóc, thì vội vàng dỗ dành nàng “Không có việc gì, vẫn có thể thả được, nếu không được thì bảo Tiểu An Tử làm một cái mới là được rồi!” Sở Luyến uể oải gật đầu, sống một cuộc sống trong lãnh cung hơn mười năm qua không một ai đến thăm, duy nhất chỉ có Tiểu An Tử thường thường sẽ ghé thăm nàng một vài lần, ngoài lão thái giám sống với nàng mấy năm qua, thì Tiểu An Tử là người có ân tình nhiều nhất với nàng. Thời gian đã quá bữa trưa một chút, lão thái giám đi lấy cơm trưa chậm rãi trở về, nhìn Sở Luyến đang ngồi xổm trêи phiến đá nơi mặt đất tự luyện chữ, hắn liền gọi nàng “Nha đầu, mau đến đây, hôm nay có đồ ăn ngon.” Sở Luyến hai bước thành một bước chạy qua, bụng đã đói đến hốt hoảng, vừa thấy bát cơm đầy thịt trước mắt mà đôi mắt sáng lên như đèn, nàng tươi cười “Chẳng lẽ trong cung lại có việc vui gì sao, nhiều thịt như vậy thật thơm!” Tuy nói đây đều là cơm người khác ăn còn dư lại, rồi mới đến miệng hai người họ, nên cũng khó cảm nhận được mỹ thực, nhưng cũng hơn ngày xưa chỉ được uống qua canh suông, còn nếu muốn ăn thức ăn mặn thì phải chờ trong cung có hỉ sự thì mới được, hoặc thỉnh thoảng, Tiểu An Tử cũng sẽ đưa thịt đến. “Ta nghe được rằng Mục Đại tướng quân của Tĩnh Quốc công phủ bình loạn trở về, trong cung đang mở tiệc rượu chiêu đãi đấy!” Sở Luyến cũng không hỏi rõ là ai chủ trì bữa tiệc, dù gì những người hay những việc này đều chẳng liên quan tới nàng, đối với nàng mà nói thì quan trọng nhất là có cơm trong bát thì tất cả đã xem như là thỏa mãn rồi. Đã mấy ngày rồi mà Tiểu An Tử vẫn chưa đến, Sở Luyến liền mặc áo bông thô dày đứng đầu gió ngóng hắn thật lâu, đây là xiêm y đầu năm nay Tiểu An Tử đưa đến cho nàng, tuy là y phục cho tiểu thái giám mặc nhưng Sở Luyến cũng phá lệ mà mặc lên người. Mẹ đẻ Lâm thị của nàng xuất thân là một cung nữ, mười hai năm trước nhân một lần Nhân đế uống say mà trèo lên được long sàng, lúc đó Nhân đế chỉ có duy nhất một vị sủng phi là Bàn thị, nhưng Bàn Quý phi trời sinh tính tình cực kỳ ghen tị, tuổi càng già thì càng thâm, không chịu được cảnh hoàng đế sủng hạnh nữ nhân khác nên sau đêm đó, Bàn Quý phi liền sai người diễn trò trước mặt Nhân đế, khiến cho Lâm thị bất hạnh đang sống sờ sờ thì bị ném xuống hồ nước trong cung, làm Nhân đế vô cùng kinh hách, long thể vì thế mà bắt đầu suy tàn. Bàn Quý phi tự biết mình thất trách, liền đem việc này che đậy kỹ càng, dần dần thành chuyện tối mật trong cung đình. Sở Luyến chỉ biết được thông qua Tiểu An Tử. Mẹ đẻ nàng bản tính yếu đuối, cũng không nói cho nàng những việc này, thậm chí ngay cả việc nàng mạng lớn thoát chết ra sao, cùng với việc vào lãnh cung rồi sinh hài tử như thế nào cũng im bặt không nhắc đến. Cũng bởi vì bị Bàn Quý phi dọa đến mất gan nên Lâm thị nuôi Sở Luyến mấy năm qua hết sức cẩn thận, nàng không dám cho Sở Luyến ra khỏi cung nửa bước, do sợ Bàn Quý phi nếu biết sẽ lại muốn dìm chết con của nàng, ngay cả thân phận công chúa của Sở Luyến cũng không để lộ một kẽ hở. Thẳng cho đến hai năm trước, Lâm thị bỗng nhiên mắc bệnh lạ, dung mạo toàn thân bị hủy hoại mà chết, nàng liền bị cung nữ coi rẻ kéo đến Tịnh Nhạc Đường đốt xác… Còn về phần lão thái giám kia thì cả một thời trẻ đều sống trong lãnh cung, nơi xa xôi không bóng người, ngay cả nhiều chuyện về bí mật nơi hoàng cung cũng không thể biết. Bỗng nhiên, Sở Luyến cả kinh, nhìn bóng dáng nhiều người cách đó không xa, nàng bị dọa đến nỗi chạy vào trong viện “Gia gia! Thật là nhiều người!” ….. Sở Luyến đang trong cơn kinh hoàng cùng lão thái giám bị người khác túm vào trong viện, không ít người đứng trong tiểu viện rách nát này, cuộc đời nàng lần đầu tiên thấy cảnh tượng như vậy, Sở Luyến bị dọa sợ ôm chặt lão thái giám, lại không ngại bị người ta xách lên, đi được vài bước lại chật vật bị quăng ngã xuống mặt đất, hai người đó muốn tách nàng ra thì đột nhiên động tác dừng lại. Tiếp theo Sở Luyến chỉ nhìn thấy có người mặc trang phục triều đình đi tới, một đôi ủng kỳ lân viền vàng dẫm lên mặt đất tạo âm thanh vang dội, góc trường bào đỏ rực thêu phi ngư trông đẹp đẽ lạ thường, pha chút khí thế uy nghiêm. “Ngẩng đầu lên.” Bốn chữ lãnh đạm nhưng lại khiến tai nàng đau nhức, đây cũng là thanh âm hay nhất mà Sở Luyến được nghe trong suốt cuộc đời mình, trong lúc nhất thời, nàng quên mất sợ hãi, đôi mắt nhỏ ngẩng đầu nhìn lên. Nhưng một cái liếc mắt kia, lại khiến cả người nàng đều ngây ngốc. Khoảnh khắc lần đầu tiên Sở Luyến nhìn thấy Dung Khâm, suốt đời khó quên. Một năm này, nàng 12 tuổi, hắn 24 tuổi. ~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~ Hố mới >,<
Sở Luyến có hai bí mật. Thứ nhất, Sở Luyến là hoàng đế nhưng không phải nam nhân. Thứ hai, thiên hạ chí tôn là nàng hàng đêm lại bị tên ngụy thái giám Dung Khâm đè trên long sàng* chơi đùa. Sở Luyến từ khi sinh ra đã sống trong lãnh cung, ngay đến cả thân phụ** dường như cũng đã quên đi sự tồn tại của nàng. Cho đến một ngày, triều cương nhiễu loạn, đám hoàng tử vì tranh nhau ngôi vị mà từng người bỏ mạng, chỉ còn một mình nàng mang trong mình huyết thống hoàng gia. Để trấn an quần thần, Dung Khâm liền đem Sở Luyến từ lãnh cung ra, lập nàng làm hoàng đế. Ngồi trên đế vị vốn nên là một chuyện vui, thế nhưng chỉ cần nàng sơ sẩy một chút, làm lộ ra thân phận “nữ nhi” của mình, cái kết sẽ không còn là bị giam cầm trong cung cô độc nữa mà chính là đầu rơi máu chảy. Con đường này vừa đi liền biết là tử lộ, nhưng ít nhất, so với việc mãi mãi phải sống trong cung hoang vắng lạnh lẽo, chịu người ức hiếp khinh khi vẫn tốt hơn rất nhiều. Vì thế, nàng nhẫn nhục chịu đựng tên biến thái Dung Khâm. Bởi vì chỉ cần khiến cho Dung đốc chủ không vui, mạng của nàng cũng khó giữ. Nhưng có ai nói cho nàng biết, vì sao nàng đã ngoan ngoãn nghe lời mà vẫn bị tên thái giám chết tiệt kia hàng đêm trừng phạt. Càng quá đáng chính là, Dung đốc chủ không chỉ chiếm thân thể nàng, còn muốn lấy đi trái tim nàng. Có lẽ, nhân duyên này lúc bắt đầu là gượng ép, đem trái xanh hái xuống, lại nhờ có thời gian từng chút một bồi đắp, khiến trái xanh biến ngọt, đem tình cảm nở hoa. Ta cùng người trải qua bao nhiêu sóng gió, rốt cuộc cũng tìm thấy chân tình. Từ nay về sau, tóc mai kề cận, một kiếp bạc đầu. Vầng, trên đây là phần giới thiệu văn vẻ, lừa tình như cách các chị đẹp biến hình trên tiktok xin được kết thúc. Sau đây sẽ là chuyên mục “tẩy trang” để thấy được “bộ mặt thật” của tên thái giám biến thái Dung Khâm và tiểu hoàng đế đáng thương Sở Luyến. Để mở đầu chuyên mục “bóc trần sự thật” ngày hôm nay, tớ xin được nhấn mạnh với các tình yêu rằng đây là một bộ truyện CAO H, nội dung chủ yếu là THỊT, chỉ dành cho các ĐỒNG DÂ* và SẮC NỮ. Vì thế, những cô gái mơ mộng, mong manh với trái tim màu hường, íu đuối thì xin mời tránh khỏi chốn này. Kẻo nhỡ có xa vào rồi hắc hóa, lại trách tớ là không báo trước. Như đã giới thiệu ở trên thì Sở Luyến là một trong số rất nhiều đứa con của lão hoàng đế. Bởi vì mẫu phi của nàng mang tội, nên từ lúc sinh ra Sở Luyến đã sống trong lãnh cung. Không biết lúc nhỏ bị hung tinh nào chiếu trúng, khiến cho nàng đụng phải Dung Khâm, còn khiến cho Dung thái giám “nhất kiến chung tình”. Sau này, Dung tiểu thái giám năm nào đã trở thành Dung đốc chủ tay nắm triều cương, quyền khuynh thiên hạ, để ổn định đám quần thần mà đem nàng từ lãnh cung ra, còn khiến nàng trở thành hoàng đế. Ngồi lên ngai vị nghe thì huy hoàng lắm, thế nhưng Sở Luyến biết rằng, nàng chỉ là một con rối bị Dung Khâm giật dây. Ban ngày, nàng là đế vương cao cao tại thượng còn ban đêm nàng chỉ là một tiểu cô nương bị Dung Khâm ôm trong lòng, vừa sờ vừa hôn. Sở Luyến tử nhỏ đã bị giam trong cung cấm lạnh lẽo cho nên thứ nàng am hiểu nhất chính là giả vờ ngoan ngoãn. Vì thế, nàng đối với Dung Khâm không dám phản kháng nhưng trong lòng thì vẫn nhen nhóm ý định vùng lên. Nàng muốn có một ngày tự tay giết chết tên thái giám chết bầm Dung Khâm. Nhưng mà, nếu như Dung đốc chủ thực sự chết thì đã chẳng còn là chuyện gì để bàn. Dung Khâm không những sống, mà còn sống vui vẻ, tay trái nắm giang sơn, tay phải ôm mỹ nhân. Bởi vì, Dung đốc chủ dùng rất nhiều năm, vừa dụ dỗ vừa đe dọa, rốt cuộc cũng đem tiểu cô nương mình thích “dạy" tốt, không chỉ chiếm được thân thể nàng, còn đem cả trái tim nàng cướp đi. Còn quá trình “dạy dỗ” của Dung đốc chủ là như nào, thì chỉ có thể dùng mười chữ để hình dung "trên giường như lang hổ, dưới giường càng biến thái". Đối với Dung Khâm, Sở Luyến là một đóa hoa đào, từ lúc còn chúm chím trên cành cao liền bị đốc chủ đại nhân níu xuống nắm trong tay, từ từ “tưới tắm” cho đến khi nở ra thành một đóa hoa “kiều diễm”. Ấy thế mà đóa hoa này không chịu yên phận, lại còn muốn vượt tường, khiến Dung đốc chủ tức giận không thôi. Sau đó à, tất nhiên là cửa cung đóng chặt, rèm buông đong đưa, long sàng kẽo kẹt và... mời bạn tự tưởng tượng tiếp hoặc đọc truyện để biết thêm chi tiết v. Tất nhiên là, bởi vì lúc đầu đến với nhau là do Dung đốc chủ mạnh mẽ ép buộc thế nên Sở Luyến sẽ không phục. Để hoàng đế và thái giám phát triển cảm tình, tất nhiên phải có thêm một chàng nam phụ xuất hiện làm chất xúc tác. Và người đóng vai nam phụ không ai khác chính là “đường huynh” của Sở Luyến, thế tử Tấn Vương phủ Sở Trinh. Trong ấn tượng của Sở Luyến, Sở Trinh là một quân tử, nho nhã, lễ độ lại ân cần, ấm áp. So với tên thái giám Dung Khâm chỉ biết bắt nạt nàng thì tốt hơn rất nhiều. Thế nên, Sở hoàng đế đổ cái rầm trước sự dịu dàng của Sở thế tử. Nhưng mà, chàng chỉ là nam phụ, xuất hiện chưa được bao lâu đã bị Dung Khâm dưới sự giúp đỡ của mẹ đẻ là tác giả đánh cho hiện nguyên hình thành một tên yêu quái xấu xa, vừa muốn cướp ngôi vừa muốn làm thịt hoàng đế. Đáng tiếc, Dung thái giám quá mạnh, cho nên Sở thế tử chỉ có thể xuống sàn trong máu và nước mắt thật tiếc, haizz!!!. Ấy, suýt chút nữa thì đã hạ màn mà thiếu đi phần nhận xét về nhân vật quan trọng nhất, ngụy thái giám biến thái Dung Khâm. Dung đốc chủ bề ngoài yêu mị, là một đóa hoa có độc, còn rất thích mang “độc” đi “bắt nạt” người, đặc biệt là Sở hoàng đế. Giống như tất cả các huynh đệ “ngụy thái giám” đồng môn khác, Dung Khâm cũng được miêu tả là một kẻ bên ngoài lạnh lùng, bên trong biến thái. Minh chứng là Dung đốc chủ có rất nhiều cách để “dạy dỗ” tiểu hoàng đế, khiến nàng mỗi đêm đều phải khóc lóc xin tha. Dung đốc chủ là kẻ ỷ mạnh, miệng không ngọt, tính cách càng thối, đã "không có liêm sỉ lại còn cứ thích làm màu", khiến cho tiểu cô nương Sở Luyến hiểu lầm, ghét bỏ. May mắn là có một Sở Trinh không sợ chết xuất hiện, suýt chút nữa thì đào đổ tường nhà Dung đốc chủ, mới khiến Dung Khâm sáng mắt ra, bỏ sĩ diện để thổ lộ với cô nương nhà mình. Tớ vốn định ăn chay giải nghiệp cô hồn tháng 7, thế nhưng dòng đời xô xô đẩy đẩy không hiểu thể nào mà khiến tớ lộn nhào một phát vào thẳng hố thịt. Cho nên là, đến cả cuộc đời cũng không đồng ý cho tớ “tu nghiệp”, tớ chỉ còn cách thuận theo tự nhiên, trở về làm sắc nữ mà thôi. Cái hố này đối với tớ chính là đủ thịt, đủ sắc, đủ biến thái. Thế nên, nếu bạn là sắc nữ có thể ghé qua nơi này đối với những thanh niên tò mò, đã yếu tim còn thích chơi mạo hiểm thì nếu lỡ có lọt hố mà xảy ra mệnh hệ gì cũng xin đừng tìm tớ tính sổ. Vì như tớ đã nói rồi, cái hố này không dành cho những người có tâm hồn mong manh đậu ạ Cuối cùng chúc mn cùng Dung đốc chủ cuối tuần ăn thịt vui vẻ và hẹn gặp lại ở cái hố tiếp theo. Yêu thương <3 *** Mười hai chương văn miện phục uy nghi hiển hách, hoảng châu dục long quan hạ, Sở Luyến hai mắt khẽ nhúc nhích, phiếm ý cười nhìn chăm chú vào triều chính mình đi tới Dung Khâm, kia nam nhân khó được xuyên một thân tịnh bạch, thâm y phía trên chỉ bạc ám thêu kỳ lân, cao dài thân hình độc hữu loại xuất trần nhã. "Hiện nay muốn đi?" Sở Luyến hỏi một tiếng. "Ân." Hắn thanh âm như cũ trầm ổn ưu nhã, may mà trong điện không người, duỗi tay ôn nhu sờ sờ Sở Luyến mặt, mặt mày gian đạm mạc tách ra một chút, nói "Vạn không thể dễ tin bất luận kẻ nào, tiên đế lưu cùng ngươi hổ phù thu hảo." Hắn này vừa đi, hơn phân nửa sấn ám hạ những người đó điệu hổ ly sơn chi kế, trong triều hết thảy hắn tuy sớm đã an bài thỏa đáng, nhưng chung quy vẫn là không yên tâm Sở Luyến. "Trẫm biết được, ngươi thả đi nhanh đi." Sở Luyến có chút không thích ứng hắn như vậy nhu tình, sau này lui nửa bước, kiềm chế trong lòng ẩn ẩn chua xót, liền thúc giục Dung Khâm đi, hoàn toàn là một bộ vô tâm không phổi bộ dáng, chọc Dung Khâm một phen liêu long quan thượng châu dục, cúi người hôn tới. "Ngô!" Tố bạch tay áo rộng hạ là nam nhân cường tráng cánh tay, hung hăng cô ở kim long phía trên, áp nàng lại không nửa phần nhúc nhích, kích cuồng hôn mang theo không tha thực mau liền bao phủ tiểu hoàng đế đáng thương chống cự thanh. Cho đến thật lâu sau, Sở Luyến mới bị buông ra, hai chân nhũn ra bị Dung Khâm chặn ngang bế lên đặt ở cẩm trên giường, chà đạp quá một phen môi nhi ướt hồng diễm diễm mê người, nàng lan tức kiều suyễn vô lực, mắt thấy hắn dùng ngón tay miêu tả chính mình môi, thủy quang gió mát mắt vô hại trừng mắt. Một canh giờ trước, nàng vẫn là ngồi ở trên ngự tòa tiếp thu triều bái hiệu lệnh thiên hạ hoàng đế, mà giờ phút này, nàng cũng bất quá là nằm ở hắn trong lòng ngực dưới thân, liền kháng cự đều vô năng tiểu nữ nhân. "Sưng lên." Dung Khâm vuốt như hoa cánh kiều nộn môi, nhàn nhạt nói "Ngoan ngoãn chờ thần trở về." Sở Luyến sợ hắn nhất thời tình khởi lại đè nặng nàng làm chút chuyện khác, vội mất tiếng thanh "Ngươi mau chút đi, đừng lầm canh giờ." Dung Khâm môi tế không biết giác gợi lên ý cười, dắt cường thế ý vị để sát vào Sở Luyến, thâm hắc mục nhìn chăm chú nàng, bỗng nhiên dùng đầu lưỡi liếm liếm nàng khóe miệng, đem mặt trên còn sót lại khẩu tiên quét tẫn. "Nói, Dung ca ca sớm một chút trở về." Mặt đỏ lên Sở Luyến nhịn không được muốn tránh, lại bị hắn dùng ngón tay bắt cằm, thật sự là chịu không nổi như vậy hắn, run run rẩy rẩy mềm thanh "Dung, Dung ca ca... Sớm một chút... Trở về, ngươi mau buông tay! Mắc cỡ chết được." Vốn tưởng rằng như vậy Dung Khâm nên vừa lòng, lại không nghĩ hắn càng thêm tới gần, màu đen trong mắt, mang theo một loại gần như đáng sợ quang mang đem nàng tỏa định. "Không đủ, tiếp tục nói." ... Dung Khâm đi hướng du châu thứ bảy ngày, Sở Luyến liền thu được hắn kịch liệt đưa tới thư từ, chỉ nhìn thoáng qua liền đốt thành cặn bã, ước chừng là minh bạch này thượng tuổi lão nam nhân, đang đứng ở một cái cực độ nguy hiểm thời kỳ. "Bệ hạ liền như thế thiêu Dung công thư từ, thật là không ổn." Đứng ở Sở Luyến bên cạnh người nam nhân là Dung Khâm từ Đông Hán điều tới bảo hộ nàng tâm phúc, người này nhưng thật ra cùng bên xưởng dịch bất đồng, không yêu véo tay hoa lan, nói chuyện cũng không tiêm thanh, rồi lại là thật thật tại tại hoạn quan. "Trẫm đó là thiêu thì lại thế nào." Nàng nhướng mày nhìn về phía hắn, tinh xảo mặt mày mỹ lệ không giống lời nói. Hoàng đế đều nói như thế, Phó Thụy cũng chỉ đến câm miệng, chỉ đáng thương nhà hắn chưởng ấn đại nhân không xa ngàn dặm đưa về tin tức, liền như vậy bị hoàng đế mắt đều không nháy mắt cấp đốt thành hôi, liên quan một hộp điểm tâm uy béo miêu. ... Mời các bạn đón đọc Nàng Dưới Lớp Long Bào của tác giả Đại Phi.
Reads 61,820Votes 452Parts 32Complete, First published Oct 07, 2018Table of contentsSun, Oct 7, 2018Sun, Oct 7, 2018Thu, Oct 11, 2018Thu, Oct 11, 2018Sun, Oct 14, 2018Sun, Oct 14, 2018Thu, Oct 18, 2018Thu, Oct 18, 2018Sun, Oct 21, 2018Sun, Oct 21, 2018Sun, Oct 28, 2018Sun, Oct 28, 2018Sat, Nov 17, 2018Sat, Nov 17, 2018Sat, Dec 1, 2018Sat, Dec 1, 2018Wed, Jan 9, 2019Wed, Jan 9, 2019Fri, Jan 18, 2019Sat, Jan 26, 2019Sat, Jan 26, 2019Thu, Feb 14, 2019Sun, Feb 24, 2019Sun, Feb 24, 2019Sun, Mar 10, 2019Tue, Mar 19, 2019Thu, Mar 28, 2019Thu, Apr 4, 2019Thu, Apr 18, 2019Sun, Apr 21, 2019Thu, Apr 25, 2019Sat, Apr 27, 2019Từ lãnh cung công chúa một sớm trở thành thiên hạ tân đế, sở luyến luan mới biết được dung khâm cái này thiến đảng đứng đầu là cỡ nào đáng sợ. Càng đáng sợ chính là, hắn cư nhiên còn muốn ngủ nàng! Nam chủ giả hoạn quan thật nam nhân quỷ súc lại biến thái nữ chủ giả hoàng đế thật công chúa thân kiều lại thể nhu 【 cốt truyện + thịt thịt + đạo cụ + hoàng bạo + vô tiết tháo + song chỗ + trung khuyển + cường thủ hào đoạt + nửa dưỡng thành 】573codai
Thông tin cơ bản N Cầm Mèo Sinh nhật 11-4 Thần tượng Dịch Dương Thiên Tỉ Facebook Trên blog tất cả đều là truyện Mèo viết hoặc Mèo edit, cái nào mèo sưu tầm sẽ ghi chú và thêm nguồn rõ ràng. Truyện là edit nên sẽ không đảm bảo chính xác được 100%. Mèo edit phi lợi nhuận, không nhận được sự đồng ý của tác giả, nên hi vọng các bạn tôn trọng công sức của Mèo một chút, không reup. Nếu phát hiện truyện bị reup truyện sẽ lập tức được đặt pass. Mèo học Y nên thời gian hạn hẹp, tốc độ edit chắc chắn sẽ không nhanh nhưng sẽ cố mang lại những bài edit tốt nhất có thể. ~ Chúc các bạn có thời gian vui vẻ ~
nàng dưới lớp long bào