Tháo được dây trói, lẻn ra ngoài, đến gõ nhẹ vào bụng con ngựa gỗ. Nghe ám hiệu, các tráng sỹ Hy Lạp từ trong bụng ngựa mở chốt, thả dây thang, leo xuống dưới. Và chia nhau đi khắp bốn cổng thành, giết hết lính canh, mở cửa thành, đốt đuốc làm tín hiệu. Thấy tín hiệu lửa cháy, hạm đội Hy Lạp đang phục gần đó nhanh chóng quay lại, đổ quân lên bờ.
+ Tính thẩm mỹ cao: Bề mặt vách gỗ có nhiều màu sắc: vân gỗ đậm, vân gỗ nhạt,… cùng với đó là sự kết hợp giữa nhiều họa tiết hoa văn khiến cho sản phẩm thêm ấn tượng và có nhiều lựa chọn hơn. 4. Giá thiết kế lam gỗ phòng khách, vách ngăn gỗ tự nhiên bao nhiêu 1 mét?
Chính vì thế, chúng ta thường thấy gỗ nguyên liệu của các dòng gỗ này hiếm có đường kính nào thật lớn trên 40cm (sau khi bỏ vỏ và giác gỗ). Gỗ tần bì có dát gỗ màu từ nhạt đến gần như trắng, tâm gỗ có màu sắc đa dạng, từ nâu xám đến nâu nhạt hoặc vàng nhạt sọc nâu. Nhìn chung vân gỗ như elip đồng tâm, mặt gỗ thô đều.
Tiếng vó ngựa triền đê. 18/09/22 05:34 GMT+7 Gốc Hà Nội. Ðinh Ngọc Cương hy vọng một ngày nào đó tại Việt Nam cưỡi ngựa sẽ được công nhận là một môn thể thao, thay vì chỉ mang tính giải trí, trải nghiệm. Sự ra đời của Câu lạc bộ ngựa Thánh Gióng tại xã Yên Mỹ
Chương 23(Cưỡi ngựa gỗ) Đọc truyện hay đam mỹ sắc, đam mỹ sủng, đam mỹ ngược, đam mỹ tổng tài, đam mỹ cổ đại, đam mỹ xuyên không. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ.
Fast Money. Gã đàn ông dang tay ôm cô gái đến trước ngựa gỗ. Cho dù bị tác dụng của thuốc giày vò đến chết đi sống lại nhưng khi cô gái nhìn đến vật như thế vẫn sợ đến rúc vào người gã đàn ông, “Không muốn cái này.”Quý Thần như không nghe thấy lời cô nói, chẳng quan tâm cô giãy giụa, anh đặt cô xuống. Trên con ngựa gỗ có một cây gậy nhô lên, cô tái xanh mặt vì sợ hãi, siết chặt thân thể mong có thể tránh được sự hành hạ đáng sợ mà ngượng ngùng này. Nhưng gã đàn ông mắt điếc tai ngơ, từ từ để cây gây cọ vào tiểu bên là sự khó nhịn dưới sự chi phối của thuốc, một bên là sự xấu hổ, những lời rên rỉ vụn vỡ từ đôi môi Tiểu Cửu truyền ra. Gã đàn ông hơi cúi đầu xuống, thấy đầu gậy đã tiến vào tiểu huyệt, hoa huyệt cũng đã ướt, bất ngờ thả lỏng tay ở bên hông Tiểu chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nháy mắt cây gậy trên ngựa gỗ đâm tới tận tử cung, Tiểu Cửu bị cảm giác tê dại này kích thích sợ đến kêu thét lên một tiếng, ngồi trên ngựa gỗ há miệng thở dốc. Quý Thần thuận thế nắm mắt cá chân cô áp ở hai bên ngựa chưa thích ứng hoàn toàn với sự tồn tại của vật lạ nhưng Quý Thần đã ấn một cái nút, vật lạ đang chôn sâu trong cơ thể Tiểu Cửu bắt đầu di chuyển, cô gái ở trên ngựa gỗ không ngừng nghẹn ngào, hai tay bị trói chặt quặp ở sau lưng, hai chân bị giữ cũng không thể nào nhúc nhích. Bị bắt phải nhận lấy khoái cảm mãnh liệt quá mức này khiến cô tỉnh ra một Cửu khó khăn ngẩng đầu lên, mồ hôi lăn dài theo gò má, từng giọt từng giọt nhỏ lên bầu ngực trắng nõn. Ngựa gỗ chuyển động cũng khiến thân thể cô lên xuống theo nhịp, hai bên trắng mịn khẽ đung đưa trong khoảng không.“Không muốn… ưm… ha…”, “Đủ rồi ư…”, lay động kịch liệt theo nhịp cuối của ngựa gỗ, cô gái đạt cao Tiểu Cửu nghĩ rằng cảm giác khô nóng này sẽ thuyên giảm đi nhưng không ngờ thuốc này lại càng mãnh liệt hơn. Sau sự thỏa mãn ngắn ngủi là sự trống trải không ngừng dâng lên, cảm giác tê ngứa truyền từ nơi dâm đãng sâu xa nhất đến tứ chi, cô gái trên ngựa gỗ không khỏi run rẩy, “Ưm ư, xin anh cho tôi.”Nhìn cô gái đã bị khống chế hoàn toàn bởi thuốc, Quý Thần cởi trói trên tay và chân cô, dừng lại một chút, cũng tháo kẹp vú ra. Như cảm giác được hơi thở mạnh mẽ của gã đàn ông, trong khoảnh khắc Tiểu Cửu như bạch tuộc quấn lên người Quý Thần, gò má nóng hổi không ngừng cọ lên cổ anh, đầu vú non mềm lõa lồ cũng không ngừng ma sát lên người Quý đàn ông căng cứng đã phát đau vội cởi bỏ quần áo, nhắm ngay hoa huyệt đã ướt sũng mà thẳng thế tiến chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Cửu theo bản năng co chặt huyệt lại. Như là có hàng ngàn cái miệng nhỏ bám vào, Quý Thần thoải mái rên lên một tiếng, ngay sau đó đâm vào càng sâu hơn, hai chân của cô vội vàng ghì chặt lấy eo anh. Cảm giác sảng khoái vô cùng khiến cho gã đàn ông không thể nhịn thêm được nữa, anh giữ chặt eo cô gia tốc lao biết qua bao lâu, Quý Thần khẽ hừ ấn eo cô xuống, miệng tử cung đã hơi hé ra lập tức khai mở, Tiểu Cửu còn chưa kịp cất tiếng đã bị Quý Thần dán lên môi hung hăng mút lấy, tất cả rên rỉ cứ thế như bị nuốt vào trong bụng. Quý Thần gắt gao đỉnh vào tử cung, một dòng dịch nóng xông vào. Tiểu Cửu bị nóng đến rên rỉ, liều mạng đẩy bả vai Quý Thần muốn tránh thoát, nhưng sức lực không đủ, cô chỉ có thể thừa nhận gã đàn ông tưới vào cơ thể dần mất tác dụng, Tiểu Cửu thở phào một hơi, nhưng đồ vật khủng bố trong cơ thể cô lại rục rịch. Cô vội vàng muốn đẩy Quý Thần ra nhưng lại bị nắm cằm nâng lên, cô không biết phải đối mặt với anh thế nào, trong mắt gã đàn ông tràn ngập tức giận chưa nguôi bớt “Tôi nói, cả đêm nay.”Trong người vẫn còn tinh dịch nồng đặc chưa đẩy ra ngoài, gã đàn ông không cho cô cơ hội mà di chuyển trong cô thêm lần nữa, thời gian mờ nhạt trong sự va chạm không mệt mỏi của anh, sau mấy lần nhận lấy tinh hoa, cuối cùng cô gái không chịu nổi nữa mà chìm vào hôn mê trong cao trào hết lần này đến lần khác.
Dư Viễn hoàn toàn không ngờ rằng, người đàn ông này nói được làm được, anh đưa cậu đến tầng hầm, bốn phía đều là máy quay, bên trong đầy đủ các loại dụng cụ, cần cái gì có cái nữa người đàn ông thế mà muốn cậu ngồi lên sản phẩm ngựa gỗ, một con ngựa gỗ rất thể không nói, bắt mắt nhất trong căn phòng này là con ngựa gỗ lớn màu đen ấy, một sx toy lớn và hoàn mỹ như thế làm Dư Viễn được mở rộng tầm mắt. Trên lưng ngựa là vật hình trụ tráng kiện cứng rắn, bề mặt gồ ghề, trên thân ngựa không có lông, nước sơn đen cực kỳ bóng loáng, phía dưới còn có bệ đỡ hình hộp chữ nhật, vừa nhìn liền biết trong bệ chứa không ít đồ chơi, chỉ nhìn ngựa gỗ sáng loáng đủ khiến người khác đau hậu chi hiện tại tao huyệt Dư Viễn thật sự bị thao đến đau á, cậu không vui vẻ gì nhìn người đàn ông châu Á, vẻ sắc tình sau kích thích chưa lui hết, giọng nói khàn khàn quyến rũ “Này, tôi không ngồi.”Khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông không đổi sắc, bên miệng cười như có như không, anh không giải thích mà trực tiếp ôm lấy Dư Viễn, ỷ vào mình là con lai, cao hơn nên ôm cậu như ôm trẻ con, hai tay nâng cặp mông tròn trĩnh của Dư Viễn, hai chân Dư Viễn quấn lấy thắt lưng người đàn ông, hai tay vô thức vòng qua ôm cổ người trước thế kiều diễm, hai người mặt đối mặt, người đàn ông hoàn toàn xem nhẹ vẻ mặt không hài lòng của Dư Viễn, bá đạo hôn lên bờ môi mịn màng của cậu, đầu lưỡi xâm nhập dây dưa cùng nhau phát ra âm thanh “chậc chậc” *** mỹ, sắc mặt Dư Viễn ửng hồng, không chút yếu thế hôn đáp trả, cơ thể xáp gần người đàn ông, hai người điên cuồng hôn đàn ông khẽ cười buông đôi môi Dư Viễn, ghé bên miệng cậu nói “Thật sự không muốn ngồi?”Vẻ mặt Dư Viễn nhất thời rối rắm, không thể không nói bản thân cậu thật lẳng lơ, chỉ một cái hôn đã bị đối phương khơi mào ***, rõ ràng tao huyệt vẫn còn đau không chịu được.“Nhưng không cho anh ghi hình, gỡ hết máy quay xuống.”Dư Viễn nói ra mối bận tâm, kỳ thật không phải cậu không dám chơi, có điều cậu cảm thấy tự mình vui vẻ là chuyện riêng tư, thật phản cảm khi chuyện riêng tư bị người khác quay chụp, cậu rất rất không thoải đàn ông vừa vuốt ve mông Dư Viễn vừa xoa nắn đầu nhũ dựng đứng của cậu, bấy giờ mới nói “Là ai đề nghị tôi làm quảng cáo thành quay phim người khác thí nghiệm sản phẩm? Dư tổng giám không phụ trách đến cùng sao?”Dư Viễn hừ nhẹ một tiếng, đánh khẽ bàn tay không thành thật trước ngực cậu, không vui nói “Tôi cũng không muốn bán hàng’, anh bớt ép người đi, nếu anh dám ghi hình, tôi nhất định không ngồi!”Nhìn Dư Viễn tức giận hất mặt ngạo kiều, ánh mắt người đàn ông lấp lánh ý cười, anh không khỏi ôn hoà nói “Sao em có thể đáng yêu như thế, hử? Khiến tôi không nỡ buông em ra.”Dư Viễn mặt dày như tường thành cũng phải đỏ ửng, cậu bỡn cợt người khác nhiều năm rồi, đây là lần đầu tiên bị người khác nói đáng yêu, bỗng chốc cảm thấy không quen, trái tim không nén được nhảy bịch bịch, Dư Viễn không thể tưởng tượng mình sẽ bị một người đàn ông nói một câu đã bối người đàn ông nhìn thấy Dư Viễn lộ vẻ ngượng ngùng và gương mặt ửng hồng, nét cười bên môi càng sâu “Làm sao đây, muốn nhốt em trong căn phòng này để người khác mãi mãi không nhìn thấy em phát tình còn đáng yêu xấu hổ như thế, tất cả chỉ dành cho một mình tôi xem.”Dư Viễn quẫn bách không chịu nổi, nói chuyện cũng không lưu loát “Anh, anh bớt lắm lời đi, dù sao tôi cũng sẽ không đồng ý!”Người đàn ông nhìn Dư Viễn tính tình con nít lắc đầu nguây nguẩy, tim bị biểu tình đó gãi ngứa không chịu được, bây giờ Dư Viễn gần như trần truồng vịn lấy người anh, trên chỉ mặc một tấm áo sơ mi mỏng dính, dưới không mặc gì cả, người đàn ông cảm thấy Dư Viễn lúc này rất giống lúc bị đè trên giường, khiến người khác yêu thích không muốn thả ra.“Được, em không muốn ghi hình sẽ không ghi hình.” Người đàn ông hôn hôn khoé mắt Dư Viễn, giọng nói cưng chiều “Chỉ cần cục cưng em vui vẻ, hửm?”Dư Viễn hơi sững sờ, cậu còn tưởng người đàn ông này sẽ ép mình làm, cậu không ngờ anh chiều theo ý mình nhanh như nữa, cục cưng cái gì chứ… Có thể buồn nôn hơn nữa không?Dư Viễn đỏ mặt, nỗi ngượng ngùng trong mười năm qua dùng hết trong ngày hôm nay.
Thể loại Hiện đại, H văn, YD thụ, song tính nhân, np, kết 1×1, vyvytran908Độ dài 24 chương + PNDư Viễn không ngờ tới, cậu chẳng qua chỉ đi ra siêu thị gần nhà mua chút vật dụng hàng ngày, vậy mà lại đụng phải sắc năm nay, gặp sắc lang ở siêu thị cũng đâu nhiều thêm Dư Viễn vội vàng ra ngoài, trên dưới ăn mặc tùy ý mà cậu cũng không quan tâm lắm, nhanh chóng đến siêu thị. Dáng người Dư Viễn cao lớn, làn da trắng nõn, một chút mỡ thừa trên người cũng không có, cậu tiện tay mặc áo ngắn tay cùng quần đùi không che nổi đôi chân thẳng tắp trắng mịn, hai đùi chói lọi lõa lồ ra ngoài. Quần ngắn nhỏ vẻn vẹn che cặp mông đầy đặn cực lớn, ngược lại càng tôn lên hai cánh mông tròn trịa mê người, áo khoác ngắn bó sát vẽ ra đường cong eo nhỏ, chỉ cần cậu hơi nâng tay, ngay lập tức có thể mơ hồ nhìn cái rốn khéo léo cùng vùng bụng săn chắc giấu sau lớp quần áo.
Vừa nhấc chân bước lên xe, đóng sập cánh cửa bàn tay ôm chặt vô lăng cũng không giấu nổi nét run run trên ngồi trân trân trên xe, còn chưa có thắt dây an toàn, cứ thế toàn bộ im giác này là gì?.Có phải vừa mới hoàn hồn hay không?.Chính xác mà nói, là anh vừa đem chính mình từ cõi chết trở còn mắc kẹt trong toà nhà, anh tuyệt đối đã nghĩ, một người ích kỷ với chuyện yêu đương như Lê Vi, làm sao có thể thả anh ra dễ dàng như giờ sóng gió đã qua rồi, anh nhắm mắt ngửa đầu ra ghế, ao ước có cô ở đây, anh sẽ choàng tới ôm lấy cơ thể nhỏ bé ấy mà run rẩy, cô chính là năng lượng, là cục sạc tức thời của ông muôn đời, là sẽ tìm tới người phụ nữ tạo cho anh ta cảm giác bình yên và được vồ về, tuyệt đối không bao giờ lui tới người phụ nữ mà tâm tình như giông bão, tựa hồ có thể cuốn phăng anh ta vào vòng xoáy điên cuồng của cô ta bất kì lúc ông, thực chất vẫn chỉ là một đứa nhóc ham chơi không bao giờ khi đánh xe ra khỏi toà nhà quen thuộc giờ đã bốc đầy mùi tử khí, ban đầu anh dự tính sẽ lái xe thẳng một mạch về nhà, nhưng rồi lại đột nhiên đổi lái xe theo hướng phố đi bộ, xuống xe, đậu xe rồi lang thang hoà nhập vào ngàn vạn người đang nhộn nhịp, náo nức trên con khí tết tràn ngập muôn nơi, vô tình những con người có mặt ở đây cũng vì thế vui tươi, phấn chấn hơn thấy tìm tới nơi này là vì muốn khẳng định mình còn sống, còn tồn tại, muốn tìm hơi người ấm cúng trong dòng người đông đúc này để xua đi cảm giác lạnh lẽo đến phát sợ trong toà nhà của công giác bị cô lập thật đáng sợ, cô lập còn nghìn lần đáng sợ hơn bị lạc giờ phút này anh chính là đang lạc lõng giữa vạn người...!Bóng dáng anh cao lớn nhưng tản ra sự cô đơn, bước đi chầm chậm len lỏi giữa dòng người, hơi thở phả ra lạnh như mắt anh xa xăm, thẫm lại dưới những ánh đèn đủ màu rất nhiều người xa lạ, anh vô thức kiếm tìm một bóng dáng quen thuộc nào đó, dẫu biết kết quả là không thở ấm áp của mùa xuân đã tới nhưng trong lòng anh, mùa đông vẫn chưa chịu thức giấc rời đi, dường như vẫn lì lợm ngủ tay căn bản đang bỏ trong túi áo khoác, anh lười nhác rảo bước tới trước một cửa hàng bán quần áo của nữ cửa kính bị một màn hơi lạnh của buổi đêm phủ lên giăng mờ bèn đưa tay lên xoa xoa nó mặt của chính mình hiện lên mờ nhạt, không ngờ nó lại tệ đến phạc, râu ria lún phún trên mép, bọng mắt y như gấu mà, nếu ai đó là vì si mê vẻ ưu tú này, thì giờ không cần theo nữa, anh đã trở thành một " lão tử " tình cô thế cô thật nản, anh quay gót giày rời đi, có lẽ, anh nên trở về nhà thôi, nơi này không phải chỗ dành cho kẻ cô rảo bước nhằm hướng đậu xe mà đi tới, thân áo trắng sữa lướt qua rất nhiều người vội cười nói, truyện trò, nắm tay nhau, hạnh phúc đôi khi chỉ nên đơn thuần như những kẻ trên đời này, khát khao có được một chút hạnh phúc nhỏ nhoi như vậy cũng bị xem là quá đáng, như anh chẳng lầm lũi bước đi, hai tay trần lúc nào cũng đem giấu trong túi áo khoác, hoặc túi để bên ngoài, tuyệt đối sẽ trở nên thừa thãi, mùa đông khắc nghiệt sẽ khiến nó ngay lập tức tê cóng đi ngang qua một quầy vui chơi dành cho trẻ những cỗ xe ngựa nối đuôi nhau xoay vòng tròn đều trên vài con ngựa đủ màu sắc như kỳ lân là những đứa nhóc đang nhấp nhô đứng ngồi rung rung yên ngựa, miệng tươi tắn reo vang thích vô thức nhoẻn miệng cười khi trông thấy cảnh ấy, những đứa trẻ kia thật dễ sau này anh có những đứa trẻ của riêng mình, anh cũng sẽ đưa chúng đi nhiều nơi, khám phá thế giới rộng lớn ở bên ngoài ngôi nhà nhỏ của bố mẹ nhiên, đằng sau cỗ xe ngựa hiện ra một thân thể, một thân thể mờ ảo ẩn khuất trong làn sương đêm lạnh trừng mắt kinh ngạc, một ý nghĩ kinh khủng lại vừa xuyên qua đại não- Lê Vi kia quả nhiên hung hăng quyết đem mình xuống suối vàng cùng cô ta!.Cô nàng quả nhiên là không còn an phận mà lẩn khuất trong toà nhà kia nữa, giờ này mới bám theo anh tới tận cùng tận chau mày nhìn về cô ta xuyên qua vòng xoay nhịp nhàng của đám ngựa hiểu cô nàng là định làm tiếp cái gì Lê Vi hầu như cũng không định làm cái gì, chỉ đứng nép đằng sau cái lọng lớn chứa bầy ngựa gỗ mà ảo não nhìn về phía anh, tâm tình khó tiến lên vài bước, như thể muốn nhìn rõ cô ta hơn Vi cũng không hiểu sao dường như rất sốt ruột, cứ chau mày bặm môi nhìn anh rồi lại nhìn quanh quất trái phải, bộ dạng toát lên sự lén lút, vội cất tiếng- Lê Vi?.Cô ta nghe thấy, quay lại nhìn anh, rồi chần chừ thối lui một lúc mới quyết định đáp lời- Anh, anh Vương...!Em giờ không muốn doạ anh, cũng không phải bảo anh nhận lời tỏ tình của môt hồn ma...!Em, là muốn nói với anh chuyện này...- Chuyện gì...!Em cứ nói!.Anh ngỡ ngàng, biểu hiện này của Vi anh không có quen, không phải là một Lê Vi kiêu ngạo và mạnh mẽ anh từng ta đang gặp chuyện gì Anh Vương...!chuyện tình cảm của anh, nên xem lại....- Sao cơ?.Anh ngẩn ra, nói vậy là có ý cơ bản là chưa có hiểu hàm ý ẩn sau câu nói kia, tù mù như vậy, sao có thể Vi nhăn nhó, sốt ruột tiếp lời- Anh nghe em nói không thế?!.Anh..A...!!!.- Gì vậy???.! Vi!!!.Một bóng người như gió từ đâu lao tới, mạnh mẽ đụng vào thân thể Lê Vi, khiến cô ta hồn phách tan biến đi đâu chỉ kịp kêu lên một tiếng, hoàn toàn không kịp phản ứng, hai mắt kinh ngạc dáo diên tìm Sao có thể?.Cô ta là ma cơ bị đả kích như vậy hay sao???.Anh ngạc nhiên thắc mắc trong bụng, đứng như trời trồng giữa vỉa hè vẫn đông đúc người qua lại, phía trong thảm cỏ là ô ngựa gỗ xoay đều nhịp nhàng, nhịp nhàng.
Thể loại Đam mỹ, hiện đại, trọng sinh, chủ công, điềm văn, tình hữu độc chung, công sủng thụ, 1x1, HEEditor Tôi +Minh TâmBeta BạnChú ý Thiệu Thành công x Lục Phỉ Nhiên thụBản văn án ngớ ngẩnỞ kiếp trước thì Thiệu Thành có ý định muốn bẻ cong Lục Phỉ Nhiên, nhưng có làm cách nào thì Lục Phỉ Nhiên thà chết không cong, sau đó thì hắn khi có cơ hội sống lại lần nữa, thì Thiệu Thành lại không dám bẻ cong cậu, khăng khăng muốn âm thầm giúp đỡ. Lục Phỉ Nhiên vô cùng cảm động, chủ động cong. Thiệu Thành kịch liệt lên án cậu học xấu, sống chết không cho phép cậu làm văn án văn nghệThiệu Thành và Lục Phỉ Nhiên cùng nhau diễn vở kịch diễm cực tắc nhục*, cường thủ hào đoạt, ngược luyến tình thâm hết một đời người, cuối cùng dùng cái chết của Lục Phỉ Nhiên để hạ Thành may mắn sống lại, trở lại năm năm trước khi gặp Lục Phỉ này, Thiệu Thành đã tỉnh ngộ, muốn Lục Phỉ Nhiên hạnh phúc. Đầu tiên là quyết tâm không xuất hiện trước mặt Lục Phỉ Nhiên, hơn nữa còn bí mật trợ cấp cho Lục Phỉ Nhiên, không cầu tình yêu được đền đáp, chỉ hy vọng cả đời Lục Phỉ Nhiên bình an hạnh Thiệu Thành không nghĩ tới hành động thánh phụ mà anh tự cho là sẽ không bị phát hiện lại khiến Lục Phỉ Nhiên đối với vị "U linh" tiên sinh này sinh ra hứng thú.*Diễm cực tắc nhục Theo mình hiểu là đẹp thì bị dòm Tình hữu độc chung, trọng sinh, gương vỡ lại lành, điềm kiếm mấu chốtNhân vật chính Lục Phỉ Nhiên, Thiệu Thành ┃ vai phụ ┃ khác
đam mỹ ngựa gỗ