Cuộc đời giống như cờ vua, chúng ta có những lợi ích muốn đạt được và luôn có địch thủ hay khó để chúng ta phải vượt qua. Benjamin Franklyn, một trong những người sáng lập nước mỹ, kiêm nhà phát minh, chính trị, tác giả và triết gia. Cờ vua không làm cho người ta
Sử dụng chiêu 1 vào đối phương, đánh thường, lướt đi bằng chiêu 2 để né chiêu hoặc làm chậm kẻ địch, tiếp tục đánh thường, lúc này chiêu 2 được hồi lại và bạn lướt đi tiếp, nếu đối phương bỏ chạy có thể dùng chiêu cuối để làm chậm và chặn đường về. Trên đây là những hướng dẫn giúp bạn thuận lợi hơn trong việc sử dụng Fennik.
D-5: Đánh Dấu Ngàn Năm, Dao Trì Bạn Gái Mời Ta Rời Núi. D-5: Đánh Dấu Ngàn Năm, Dao Trì Bạn Gái Mời Ta Rời Núi chúng ta liền sẽ phát hiện đây là bản khoác lên huyền huyễn da thức ăn cho chó văn. Đánh dấu chỉ là một cái vật dẫn, hơn nữa không giống với khác đánh
Khi chúng ta mong cuộc đời không nghịch cảnh hãy nhớ rằng: cây sồi trở nên mạnh mẽ trong gió ngược và kim cương được hình thành nhờ áp lực. Nếu cuộc sống lấy đi của bạn một thứ, nó sẽ bù cho bạn một thứ khác. Quan trọng là bạn có chịu đứng dậy và đi tìm không thôi. Bạn sẽ không biết mình mạnh mẽ thế nào cho đến khi mạnh mẽ là sự lựa chọn duy nhất.
Cộng trừ hai phân số. Vẽ hai elip chéo nhau tạo thành hình con bướm. Nhân hai số trong hình elip rồi viết kết quả lên đầu con bướm. Sau đó, trừ (hoặc cộng) hai số đó, ta được tử số của kết quả.Nhân hai mẫu số với nhau tạo thành mẫu số chung (trong hình là 4 x 5 = 20
Fast Money. Chương 19 Chấm dứt làm bạn bè 4 Edit Tịnh Ánh nắng xuyên qua lá cây chiếu xuống dưới đất thành chấm nhỏ, Lý Tiêu kéo Tề Mục đạp qua ngàn vạn chấm nhỏ, đi tới nơi hẻo lánh nhất của khu rừng. Lý Tiêu đối xử với mọi người luôn luôn nhiệt tình hào phóng, khiến người khác có cảm giác dễ thân cận, cảm giác hắn là người rất dễ ở chung. Giờ phút này Lý Tiêu đối với Tê Mục cũng rất dịu dàng, hắn ôn nhu cười, hỏi Tề Mục “Anh định theo tôi tới lúc nào?” Tề Mục liền cảm giác Lý Tiêu rất tốt, mấy ngày này mình đáng ghét như vậy, Lý Tiêu đều chưa từng mắng mình lần nào. Bây giờ Lý Tiêu còn cười hỏi mình, muốn đi theo hắn đến lúc nào, khiến Tề Mục có chút ngượng ngùng. Nhưng mà cái đĩa DVD kia, Tề Mục nhất định phải lấy lại. “Thật…… Xin lỗi…… Chỉ cần cậu trả lại DVD, tôi cam đoan sẽ không đi theo cậu nữa.” Nụ cười của Lý Tiêu dần dần biến mất, ánh mắt nhìn Tề Mục cũng từ xuân phong ấm áp, biến thành ngày đông cực kỳ băng giá. “Tôi cho anh một cơ hội nữa.” Hắn nâng cằm Tề Mục lên, khiến cho Tề Mục nhìn thấy rõ vẻ mặt kiên định của hắn. Hắn nói “Một là anh cùng tôi đi ra khỏi khu rừng này, sau đó đi ra khỏi trường của tôi, không xuất hiện trước mặt tôi nữa. Hoặc là, ngay tại đây, đi ra khỏi khu rừng này trước mắt tôi, sau đó đi ra khỏi trường của tôi, cũng đừng xuất hiện trước mắt tôi nữa.” Cứ như vậy trong nháy mắt, Lý Tiêu cảm giác chính mình biểu hiện thật soái. Cho đến khi một trận gió nhẹ thổi qua, Tề Mục lấy ưu thế chiều cao của mình áp đảo Lý Tiêu thấp hơn một cái đầu…… Lý Tiêu vì tránh khí thế của mình thua người ta, quyết đoán điều chỉnh tư thế đứng. Đương nhiên vẻ mặt của hắn không đổi, ánh mắt mang theo kiệt ngạo bướng bỉnh, hắn quan sát Tề Mục, phát hiện sau cái kính kia của Tề Mục là một đôi mắt nhỏ vừa vô tội vừa mờ mịt. Lý Tiêu nhớ lại lời nói của mình một chút, chẳng lẽ lời mình nói rất cao thâm, Tề Mục căn bản nghe không hiểu? Tề Mục đương nhiên nghe hiểu. Anh chỉ là có chút không thích ứng được Lý Tiêu thay đổi nhanh như gió. Đột nhiên từ một thanh niên dương quang ấm áp biến thành một tên nhóc âm u lãnh khốc xấu xa…… Đã vậy còn nâng cằm mình lên…… Tề Mục nghĩ đến vẻ mặt Lý Tiêu nâng cằm mình lên, đột nhiên có chút ngượng ngùng. Anh ngượng ngùng e lệ cúi đầu, sau đó run rẩy nói “Nhưng…… Nhưng mà…… Cái kia thật sự rất quan trọng…… Không thích hợp để tặng người khác, cậu nhất định phải trả lại cho tôi…… Không thì……” Lý Tiêu ôm ngực, hoài nghi nhìn Tề Mục, rất muốn nhìn từ vẻ mặt của anh ta ra dấu vết giả bộ. Tề Mục này biểu hiện giống như đang giả bộ, nếu là người bình thường kỹ xảo biểu diễn cũng sẽ không kém như vậy để người khác vừa nhìn đã biết là giả bộ nha. “Không thì sao?” Lý Tiêu lạnh lùng hỏi. Tề Mục không biết nghĩ tới cái gì, hồi lâu không nói chuyện. Vẫn quan sát anh ta Lý Tiêu phát hiện, vậy mà anh ta lại đỏ mặt, từ cổ đến lỗ tai cũng đỏ! Mặt đỏ thì không nói, thế nhưng cơ thể cũng bắt đầu run, không biết có phải là phát bệnh hay không? Lý Tiêu cẩn thận lui về phía sau một bước, âm thầm đề phòng. Đúng lúc này, Tề Mục đột nhiên ngẩng đầu. Đầu anh ta vốn là cúi xuống thật thấp, gần như là chôn xuống ngực của mình. Đột nhiên ngẩng đầu, khiến Lý Tiêu nhìn rất lo lắng, cái cổ mảnh khảnh của anh ta có thể vì hành động mạnh này mà gặp khó khăn không? Đương nhiên chút khó khăn đó cổ Tề Mục vẫn chịu được. Khiến Lý Tiêu để ý là biểu hiện của Tề Mục bây giờ. Lý Tiêu rất muốn hỏi “Anh có bị bệnh gì không?” Lý Tiêu muốn hỏi, liền hỏi. Mặt Tề Mục sau khi nghe Lý Tiêu hỏi đã bớt đỏ hơn một chút giống bình thường, ít nhất sau khi màu đỏ hồng kia biến mất, chỉ để lại một mảnh trắng bệch, toàn là nước mắt. Mặt Tề Mục trắng bệch, nghẹn ngào nói,“Tôi…… Tôi…… Không có bệnh……” Sau đó Tề Mục tiếp tục khóc, ngay cả ánh mắt, không nhìn người khác mà vẫn khóc. Được, Lý Tiêu hiểu rồi, là mình đã dọa cho người ta khóc. Nhưng mà người này sao lại chậm chạp như vậy? Phản ứng cũng quá chậm rồi? Nhìn người đàn ông lớn to đầu khóc trước mặt mình, Lý Tiêu đều có chút không hạ thủ tiến hành “Trao đổi” với anh ta được. Lý Tiêu sợ nhất là người ta khóc, hắn không thể làm được gì, mà giờ lại là nước mắt của đàn ông con trai. “Khóc cái gì mà khóc…… Tôi có đánh anh đâu? Đừng khóc, đừng khóc. Còn ra thể thống gì nữa?” Lý Tiêu không được tự nhiên khuyên Tề Mục, không được tự nhiên lấy giấy lau nước mắt giúp anh ta. Tề Mục vẫn khóc, Lý Tiêu cảm thấy nhất định phải dời lực chú ý của anh ta. Vì thế nói một câu “Anh nói đi, vì sao nhất định phải lấy lại DVD? Nếu có lý do đầy đủ…… Tôi có lẽ có thể suy xét, giúp anh.” Không ngờ Tề Mục càng ngày càng khóc nhiều hơn, trực tiếp ngồi xổm xuống, cuộn thành một cục, cơ thể còn run nhè nhẹ, thoạt nhìn muốn đáng thương bao nhiêu thì đáng thương bấy nhiêu. Lý Tiêu hận không thể tự vả miệng của mình. “Anh… anh… anh đừng khóc…… Đừng khóc. Lão tổ tông của tôi ơi! Xem như tôi cầu xin anh đó, đừng khóc nữa ……” Lý Tiêu xoay quanh Tề Mục vòng vòng, chỉ thiếu chưa có quỳ xuống đất cầu xin tha thứ nữa thôi. May mà Tề Mục cũng không khóc mãi mãi cùng với trời đất, đương nhiên nếu muốn anh hoàn toàn có thể làm được. Nhưng anh không muốn như vậy. Anh ghét sự yếu đuối của mình, anh ghét mình không thể làm cho mình hết yếu đuối. Anh cố gắng không khóc nữa, nước mắt này vừa khiến mình khó xử cũng khiến cho người khác bối rối. Lý Tiêu thấy cuối cùng Tề Mục cũng im lặng, dường như muốn đứng lên. Vì thế vội vàng tiến lên, giúp một tay nâng anh ta đứng lên. Đúng là Tề Mục không khóc nữa, Lý Tiêu cũng nhìn ra anh ta cố gắng kiềm nén nước mắt đang muốn chảy ra như thế nào. Lý Tiêu nhìn thấy mà trong lòng khẩn trương không thôi, sợ Tề Mục không kiềm nén được. Vì thế cẩn thận lau nước mắt giúp anh ta, ôm vai anh ta để cho anh ta thêm sức lực. “Tôi tin tưởng anh, anh có thể làm được! Đừng để nước mắt đánh bại anh!” Lý Tiêu cổ vũ Tề Mục như vậy, tuy rằng hắn đối mặt với sự tấn công bằng nước mắt thất bại thảm hại. “Nhưng mà thỉnh thoảng khóc cũng có thể giảm bớt độc tố trong người, anh không nên tạo áp lực tâm lý cho mình.” Lý Tiêu nói cứ như đúng rồi, cái gì nên làm, cái gì không nên làm. Hắn điều chỉnh lại phương châm để khuyên giải, tránh cho Tề Mục chống đỡ không nổi. “Đi thôi, chúng ta đi ăn một bữa ngon, tôi mời khách.” “Về sau anh muốn đi theo tôi bao lâu cũng được……” …… Lý Tiêu một đường an ủi Tề Mục, đi ra khỏi trường tìm nhà hàng. Mà thật vất vả sắp xếp chỗ cho các bạn nước ngoài xong, Chu Dịch Phàm tranh thủ chút thời gian, chạy tới nhìn thấy cảnh tượng như thế này Lý Tiêu dịu dàng nói chuyện với Tề Mục, ôm Tề Mục rời đi…… Chu Dịch Phàm nhìn thấy dạ dày liền đau, mày nhăn đến mức có thể kẹp chết ruồi. Lý Tiêu có biết tự kiểm điểm mình là thẳng nam hay không thế! Sao lại có thể dịu dàng với một người con trai khác như thế kia? Còn giống như là đang dỗ bạn gái là thế nào?!! Trong lòng Chu Dịch Phàm đang hò hét nhưng không ai nghe được. Mà Lý Tiêu vì trấn an Tề Mục có thể khóc bất cứ lúc nào dứt khoát sử dụng tất cả chiêu thức. Hắn cảm thấy so với phát tờ rơi dưới ánh mặt trời còn mệt hơn. Nhưng mà chuyện lần này cũng không phải là không có thu hoạch. Ít nhất Lý Tiêu xác định sau này hẳn là sẽ không bị Tề Mục quấn lấy mỗi ngày nữa — Tề Mục tỏ vẻ anh không biết mình có nên hay không nói cho Lý Tiêu lý do anh muốn lấy lại DVD. Thì Lý Tiêu lại vỗ ngực cam đoan nói với Tề Mục rằng về nhà ngủ một giấc xong rồi nói với hắn lý do muốn lấy lại DVD, hắn sẽ trả lại cho anh. Tề Mục liền rối rắm tạm biệt Lý Tiêu, về nhà một mình. Một khoảng thời gian rất dài sau này, Lý Tiêu đều hối hận mình không trả sớm DVD cho Tề Mục. Chuyện này để sau rồi nói. Đối với Lý Tiêu mà nói, chuyện cần làm trước tiên vẫn là thổ lộ với nữ thần. Vào ngày kết thúc trao đổi sinh viên nước ngoài đó, Lý Tiêu rốt cuộc cũng dành đủ tiền mua một món quà bình thường, cũng nổi lên dũng khí nhắn tin cho nữ thần. “Học kỳ này sắp kết thúc rồi, cảm giác với cậu ngày càng mãnh liệt hơn, nó làm tôi khó chịu, làm cho tôi bối rối, nhưng lại khiến tôi vui vẻ chịu đựng nó. Có thể cho tôi một cơ hội không? Sáu giờ chiều ngày mai, tôi chờ cậu ở bến tàu.” Lý Tiêu thành công gửi đi tin nhắn buồn nôn đó, thông qua nhiều trạm, cuối cùng thì nó cũng gửi tới đúng người. Chu Dịch Phàm nhìn di động của mình, nhìn tin nhắn được gửi đến từ Lý Tiêu trên màn hình, có loại xúc động muốn đâm hai mắt mình. Sao tay cậu lại tiện như vậy? Sao cậu lại lấy tin nhắn của Lý Tiêu từ trong thùng rác ra chứ? Sao cậu lại nhìn từng tin nhắn một chứ? Sao cậu lại nhìn thấy cái tin nhắn cuối này chứ? Thật vất vả mới quên được, bây giờ cảm giác đó lại quay lại rồi. Phẫn nộ cũng quay trở lại. Nếu Chu Dịch Phàm lý trí một chút thì nên không đọc tin nhắn, hoặc là trực tiếp xóa tin nhắn đi. Đáng tiếc người phẫn nộ là không có lý trí. Đầu của cậu dưới sự phẫn nộ nhanh chóng vận chuyển, 90% CPU dùng để mắng chửi Lý Tiêu, còn lại 10% thì tính toán nên lợi dụng một tin nhắn cuối cùng này như thế nào, cho Lý Tiêu một đòn trí mạng. Chu Dịch Phàm suy xét mình có thể che mặt, đứng ở bến tàu đánh Lý Tiêu. Hay là nên gọi Như Hoa muội muội đi gặp Lý Tiêu, mà với tính cách của Như Hoa muội muội, có khả năng rất lớn là ngay lần gặp mặt đầu tiên đã muốn *Bá Vương ngạnh thượng cung* rồi. Thật sự rất ác độc, Chu Dịch Phàm lộ ra nụ cười âm hiểm…… Bá Vương ngạnh thượng cung rape, cưỡng gian = Chu Dịch Phàm gọi điện thoại cho Như Hoa muội muội, Chu Dịch Phàm sắp xếp lại từ ngữ một chút, hơn nữa suy nghĩ nói như thế nào mới có thể khiến Như Hoa muội muội ra tay tương trợ. Trong thời gian suy nghĩ, điện thoại bên kia truyền đến giọng nói ngọt ngào của Như Hoa muội muội“Anh Dịch Phàm ~ Cuối cùng anh cũng chịu gọi điện cho người ta ~ ưm~” Chu Dịch Phàm nghe được cả người chấn động, nháy mắt *thần thanh khí sảng*. Chỉ là quên mất những từ ngữ vừa mới sắp xếp…… thần thanh khí sảng sảng khoái tinh thần Rất ác độc …… Chu Dịch Phàm nghĩ đến cảnh tượng Lý Tiêu bị *lạt thủ tồi hoa*, trong lòng ẩn ẩn dâng lên vài phần đồng tình. lạt thủ tồi hoa tàn phá một bông hoa đẹp, ngắt hoa, bẻ hoa= Cuối cùng Chu Dịch Phàm tắt điện thoại, một câu cũng không nói. Có đôi khi Chu Dịch Phàm cũng vì mình quá thiện lương mà buồn như chọn vũ khí hạt nhân là Như Hoa muội muội để đi trả thù Lý Tiêu, quả thật rất tàn nhẫn. Cuối cùng Chu Dịch Phàm gọi điện thoại cho Phạm Doãn Y, hẹn gặp cô và bạn trai mới của cô vào lúc sáu giờ chiều mai ở bến tàu. Chú giải “Bá vương ngạnh thượng cung” là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang “Bá Vương ngạnh thượng cung” “bá vương” chỉ những người siêu mạnh mẽ, “ngạnh thượng cung” hiểu là “xuất ra uy lực còn mạnh hơn cung nỏ”, mà “cường cung” thì hiển nhiên sẽ bắn ra “cường tiễn”. Từ “cường tiễn” [đọc là “qiang jian”] hài âm hoàn toàn với “cưỡng gian”, mà “cưỡng gian” thời xưa là một từ đại kỵ húy, nên người xưa vốn tao nhã vô biên lịch lãm vô vàn, đã dùng năm từ “Bá vương ngạnh thượng cung” thay thế cho hai từ “cưỡng gian”. Nguồn Tác giả có lời muốn nói Đoán xem vì sao Tề Mục nhất định phải lấy lại DVD?
Cùng đọc truyện Tình Địch Chúng Ta Làm Bạn Đi của tác giả Bán Dạ Sâm Lâm tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốc Tình địch, ngã môn tố bằng hữu baEdit Bột Mì QQThể loại Hiện đại, vườn trường, chủ công, dương quang công x cao lãnh thụ, 1×1, HENhân vật chính Lý Tiêu x Chu Dịch PhàmCâu chuyện bắt đầu kể từ khi Lý Tiêu thất tình từ khi bắt đầu đi học tới đó hắn vừa mới bước vào Đại học, mang theo tâm tình rong chơi của một thiếu niên mười tám tuổi. Hắn không biết tình yêu đầu của hắn sẽ là ai. Là một em gái ngây thơ dễ thương hay là một cô gái quyến rũ? Là em gái hồn nhiên đáng yêu hay là hoa hậu giảng đường có dáng người nóng bỏng? Lý Tiêu suy nghĩ rất nhiều, thật sự là khó có thể chọn nên lấy hay bỏ cái nào. Rối rắm một tháng, cuối cùng hắn cũng gặp được nữ thần trong mơ của buổi dạ hội chào đón tân sinh viên của trường, hắn đã gặp được nữ thần trong lòng, cô ấy xuất hiện giữa đám đông, rực rỡ chói mắt như vậy! Lý Tiêu cảm giác trái tim của mình trong nháy mắt đã bị đánh trúng. Đó chính là nhất kiến chung tình! Là yêu đó nha!
Chương 17 Chấm dứt làm bạn bè 2 Edit Tịnh Buổi sáng thi hai môn, môn đầu tiên Lý Tiêu và Chu Dịch Phàm thi cùng phòng, môn thứ hai là môn học tự chọn, hai người không cùng phòng thi. Sau khi thi xong, Lý Tiêu liền đi tìm Chu Dịch Phàm. Giống như lúc sáng ở bệnh viện vậy, Chu Dịch Phàm đã sớm không thấy bóng người. Lý Tiêu bất giác cảm thấy khác thường, có lẽ Chu Dịch Phàm có chuyện nên mới đi trước. Vừa lúc hắn cũng có việc, trước đó có một người vừa là đàn anh vừa là thầy gọi hắn đi phát tờ rơi. Chu Dịch Phàm đi trước, chỉ là bởi vì cậu nộp bài sớm, hơn nữa cũng không tính đợi Lý Tiêu. Cậu không có về ký túc xá, mà là đi Thư viện đọc sách. Buổi chiều còn phải đi báo danh với giáo sư phụ trách việc trao đổi sinh viên nước ngoài, để làm đại biểu tiếp đãi sinh viên nước ngoài. Ngày mai còn có một môn nữa, thi xong là có thể nghỉ ngơi được mấy ngày. Ngày khai mạc lễ trao đổi sinh viên nước ngoài được an bài đến thứ hai tuần sau, Chu Dịch Phàm tính toán ngày mai thi xong thì về nhà, trước khi buổi lễ khai mạc bắt đầu thì trở về. Lúc hai người Lý Tiêu và Chu Dịch Phàm đều không ở trong phòng, trong phòng đã xảy ra một chuyện lớn. Tiền Cung bởi vì xâm nhập hệ thống đào tạo bị mời lên phòng giáo vụ uống trà. Đồng thời, có bạn học tố cáo Triệu Địa trộm đề thi môn Toán. Vì thế Triệu Địa cũng bị mời đi uống trà . Lý Tiêu bận rộn cả một buổi chiều, cầm một trăm tệ tiền lương, đi xe buýt hết mười tệ, ăn bữa tối hết mười hai tệ, còn dư bảy mươi tám tệ, mua đồ ăn vặt cho đám bạn cùng phòng mất năm mươi tệ, chỉ còn lại có hai mươi tám tệ…… Vừa đến trước cửa phòng, móc chìa khóa ra mở cửa, Lý Tiêu đang muốn mời mọi người đi ăn. Lại phát hiện một đám người đang bu quanh trước phòng. “Sao vậy?” Lý Tiêu chen vào trong phòng, để một túi đồ lớn ở trên bàn, hỏi. Mới chen vào trong phòng, liền thấy Trương Thất đang kéo Triệu Địa, ngăn cản Triệu Địa xông về phía Chu Dịch Phàm, mà Chu Dịch Phàm chỉ là ôm ngực đứng ở tại chỗ, lạnh lùng đứng ở đó. Triệu Địa thấy Lý Tiêu trở về, thoát khỏi Trương Thất, kéo hắn vào trận chiến của mình“Mày về đúng lúc lắm. Tao và Tiền Cung bị người khác tố cáo. Chuyện ngày đó chỉ có mấy người chúng ta biết, chắc chắn không phải là mày. Kẻ đáng nghi lớn nhất là ai, không cần tao nói đi! Không ngờ trong phòng chúng ta có một kẻ phản bội!” Trên đầu Triệu Địa trên đầu có vết thương xanh tím đang rỉ máu, hai mắt bởi vì phẫn nộ mà đỏ lên, mặt đầy sát khí, giống như một phút sau sẽ liều mạng chiến đấu. Chu Dịch Phàm vẫn là bộ dạng lãnh đạm như trước, mở miệng cũng là nhàn nhạt, không mang theo một tia cảm xúc “Không phải tôi.” Tịnh em tin anh *chớp chớp mắt*; Chu ca Biến; Tịnh T-T Cậu nói xong, tầm mắt đảo qua mọi người đang vây xem, cũng không giải thích, xoay người cầm túi của mình rồi đi . Triệu Địa còn muốn bắt cậu, bị Lý Tiêu ngăn cản. “Tôi tin cậu ấy, chắc chắn là hiểu lầm, hiểu lầm thôi……” Chu Dịch Phàm nghe âm thanh truyền đến từ phía sau, bước chân hơi ngừng. Nhưng mà tạm dừng này cũng không tới một giây, sẽ không có người phát hiện. Cậu vẫn đi. Cậu đột nhiên cảm thấy mình thật đáng buồn, toàn bộ ký túc xá trừ cậu còn có mười một người nữa, cùng học tập sinh hoạt gần một năm với mười một người, cuối cùng người kiên định đứng về phía cậu, tin tưởng cậu, lại chỉ một người là Lý Tiêu. Hơn nữa người này còn tiếp cận cậu, vẫn là có dụng tâm kín đáo . Vì thế, Chu Dịch Phàm tự kiểm điểm mình một chút. Nhân duyên không tốt, chẳng lẽ là do nhân phẩm không tốt? Chu Dịch Phàm nghĩ lại nhân phẩm của mình, phát hiện ít nhất so Lý Tiêu thì cậu thuần lương hơn nhiều, ít nhất cậu sẽ không lợi dụng bạn bè. Bạn bè? Đúng vậy, Lý Tiêu coi cậu là bạn, chính là để thỉnh thoảng sẽ lợi dụng cậu để tiếp cận học tỷ. Còn mình lại đem “Bạn bè” thành đối tượng , thường xuyên nghĩ biện pháp áp đảo ăn sạch sẽ “Bạn” như thế nào…… Như vậy xem ra, nhân phẩm của mình hình như cũng không tốt hơn Lý Tiêu bao nhiêu. Nghĩ đến đây, Chu Dịch Phàm tự giễu cười cười. Chu Dịch Phàm nhẹ nhàng đi, giống như một đám mây, lưu lại Triệu Địa đang lửa giận ngút trời. Suýt nữa thì đánh luôn Lý Tiêu đang khuyên nhủ. Đương sự Tiền Cung vừa trở về phòng liền bắt đầu loay hoay với smartphone của mình. Nếu là có thể, gã đương nhiên càng hi vọng trong tay gã là máy tính, hoặc là cái ipad kia cũng được. Tiếc là, máy tính sớm bị thầy giáo vụ tịch thu, ipad cũng bị cầm đi để làm bằng chứng. Về chuyện hack hệ thống đào tạo, địa chỉ IP của gã bị tra được, tuy rằng lúc ấy vì an toàn gã dùng vài cái IP của người khác, bởi vậy mặc kệ kết quả như thế nào, gã là tuyệt đối là không xong rồi. Còn chuyện trộm đề thi, gã làm tại quán net, nên nhà trường muốn lấy chứng cứ tuyệt đối là khó khăn. Bây giờ chuyện gã muốn làm, chính là tiêu diệt chứng cứ để tránh khả năng bị tra ra được, ví dụ như theo dõi quán net, còn có dấu vết lưu lại trên máy in. Nói đến máy in, có khả năng là sơ hở lớn nhất của bọn họ. Bọn họ dùng máy in công cộng của trường, khi sử dụng máy in của trường xong, sẽ lưu lại số tiền đã in. Lúc ấy gã rất mệt, liền xem nhẹ chi tiết này. Tiền Cung chăm chú lấy điện thoại tiến hành theo dõi quán net, sử dụng không quá thuận tay, cho nên cần tiêu phí nhiều thời gian hơn. Huống chi Triệu Địa còn không cho gã làm thật tốt, đẩy gã muốn gã mở miệng nói chuyện “Tiền Cung mày nói xem, tên tiểu tử Chu Dịch Phàm có phải đáng ngờ nhất không?” Lý Tiêu cầm khăn mặt cho Triệu Địa “Cậu là bị cậu ta đụng ngã nên mới không nhịn được chứ gì? Không có chứng cứ mà còn nghi ngờ người ta, ai nhịn được?” Sau khi Chu Dịch Phàm đi, Trương Thất liền nói tất cả mọi chuyện cho Lý Tiêu. Triệu Địa bởi vì bị tố báo nên trong lòng không vui, nghĩ tới nghĩ lui, lúc ấy biết cả sự tình chỉ có mấy người trong phòng, ngoại trừ cậu và Tiền Cung, lại loại ra Lý Tiêu người cùng làm đề thi đó với cậu ra, thì chỉ còn có Chu Dịch Phàm. Nhưng cậu lại không có chứng cứ chứng minh là Chu Dịch Phàm làm, chỉ nghe Tề Ngọc Tỉ ở phòng A nói giữa trưa nhìn thấy Chu Dịch Phàm đi qua văn phòng. Triệu Địa ngay từ đầu cũng không chất vấn Chu Dịch Phàm, chỉ là ở trong phòng nhìn Chu Dịch Phàm tâm tình không tốt, nói chuyện thì mang đầy gai. Nếu là bình thường, Chu Dịch Phàm đã mặc kệ cậu ta. Nhưng lúc đó tâm tình Chu Dịch Phàm cũng không tốt, tính tình có thể nói là táo bạo. Triệu Địa đi qua đi lại phía sau cậu vài lần, rõ ràng không có ý tốt. Đến cuối cùng, Chu Dịch Phàm đột nhiên đứng lên, Triệu Địa nhất thời không nhìn kỹ, bị ghế dựa của Chu Dịch Phàm đụng vào một cái. Vì thế Triệu Địa thuận thế muốn hành động, muốn thò tay chọn đồ vật đoán tương lai của Dịch Phàm. đại loại có nghĩa là muốn tìm chứng cứ nên lấy đại cái gì đó = Chu Dịch Phàm được nuông chiều từ bé là không sai, nhưng vì tránh cho bị bắt cóc, cậu học võ phòng thân cũng được hơn mười năm rồi. Ngay cả người to cao như Tiền Cung cũng có thể quật ngã được, huống chi là Triệu Địa? Triệu Địa chỉ thấy Chu Dịch Phàm linh hoạt cúi người, né tránh móng vuốt của cậu. Sau đó Chu Dịch Phàm thuận thế đạp lên đầu gối yếu ớt của cậu, Triệu Địa liền mất đi cân bằng ngã sấp xuống, đầu cũng đập lên trên bàn Chu Dịch Phàm. Đây chính là nguồn gốc của vết thương trên đầu Triệu Địa. Đầu Triệu Địa đập xuống bàn vang lên một tiếng, nghe thấy đã đau, huống chi người đó còn là cậu? Cậu ôm đầu, nổi giận gầm lên một tiếng “Tên khốn, tôi muốn giết cậu!” Tiếng rống này, tự nhiên to hơn so với âm thanh đầu đập vào bàn, thuận lợi đưa tới người yêu chuộng hòa bình Trương Thất, Trương đại nhân. Trương Thất kéo tay áo Triệu Địa, khiến Triệu Địa lại là tức giận mắng to một lần nữa, vì thế lại đưa tới mấy người ở phòng A, C. Sau đó thì Lý Tiêu trở về nhìn thấy một màn kia. Hôm nay Chu Dịch Phàm đi, Triệu Địa một bụng hỏa không nơi phát tiết, chạy đi đạp bàn Chu Dịch Phàm một cước, ngược lại làm đau chân phải của mình, không nghe lời khuyên của Lý Tiêu? Triệu Địa không kiên nhẫn đẩy Lý Tiêu ra, muốn lấy khăn “Mày đừng nói giúp tên tiểu tử kia, tao biết cậu ta mời mày ăn không ít đại tiệc, chắc chắn mày đứng về phía của cậu ta.” “Này, cậu không nên vì tức giận mà nói vậy. Huống chi mỗi lần cậu ấy mời tôi, không phải cậu cũng có phần đó sao? Chúng ta bàn chuyện, với bộ dáng thanh cao kia của Chu Dịch Phàm, cậu cho rằng cậu ta sẽ làm chuyện ảnh hưởng đến mình sao? Lại nói, cậu ta nếu không thích nhìn các cậu trộm đề thi, cậu ta sẽ lén lút đi tố cáo nặc danh sao?” Lý Tiêu vừa nói vừa trực tiếp ném khăn lên đầu Triệu Địa, lực chú ý chuyển qua Tiền Cung. Tiền Cung vẫn như trước cúi đầu loay hoay với di động, đương nhiên như trước bị Triệu Địa quấy rầy . “Tiền Cung, tao đang hỏi mày đó, mày đang nhìn cái gì? Tên tiểu tử Chu Dịch Phàm kia không phải là đáng ngờ nhất sao?” Triệu Địa lấy khăn trên đầu xuống, che lên vết thương trên trán của mình, hỏi. Tiền Cung bất đắc dĩ, ngẩng đầu nhìn hai người “Bây giờ có 89% Chu Dịch Phàm không phải là người tố cáo chúng ta.” “Hả? Số liệu ở đâu mà mày tính ra? Vô nghĩa?” Mặt Triệu Địa tràn đầy biểu tình nghi ngờ. “Vấn đề là ở chỗ máy in. Ngày đó chúng ta đi in đề thi, cho rằng nửa đêm sẽ không bị ai phát hiện. Nhưng mà cũng không phải như vậy, sau khi chúng ta rời đi, có thể có một người khác đã dùng máy in. Tao đoán chính người kia là người đã phát hiện chúng ta trộm đề thi.” Tiền Cung nói, đưa số liệu mà gã điều tra được từ chỗ máy in cho Triệu Địa xem. Trên đó có rất nhiều số, Triệu Địa nhìn nửa ngày, mới nghe Tiền Cung giải thích, đó là số tiền khi đi in. Sau khi bọn họ in xong, đúng là có một người khác cũng sử dụng máy in. Đáng tiếc trừ số tiền đã in ra thì không biết người sử dụng đó là ai. “Tôi nói rồi mà, tố giác các cậu chắc chắn là người khác.” Lý Tiêu thở ra nhẹ nhõm một hơi, vỗ vỗ vai Triệu Địa. Tiền Cung gật gật đầu, thấy biểu tình của Triệu Địa chuyển từ nghi ngờ sang bán tín bán nghi, lại nói “Cho tao chút thời gian, tao có thể tìm ra thủ phạm. Nhưng mà……” Tiền Cung khó có khi dùng ánh mắt bi thương nhìn Triệu Địa “Nhà trường cũng có thể điều tra ra ai là người đã in, chính xác mà nói, chắc là đã điều tra ra rồi, cũng có chứng cứ. Bây giờ tao hủy đi chứng cứ cũng không kịp nữa rồi. Mà ngày đó người in là cậu.” Lý Tiêu nghe Tiền Cung nói như vậy, cúi đầu nghĩ nghĩ, hỏi Tiền Cung “Nhà trường nắm giữ chứng cứ, cũng là do lấy được từ số liệu khi sử dụng máy in?” Tiền Cung gật đầu “Theo lý thuyết, ngày hôm nay giáo viên có thể cầm ra chứng cứ để khiến cho Triệu Địa không thể bác bỏ được. Nhưng hôm nay giáo viên chỉ đánh đòn tâm lí với Triệu Địa tạo áp lực khiến mày thừa nhận mà thôi.” “Cậu có chắc giáo viên sẽ phí thời gian tìm người sử dụng máy in trên số liệu sử dụng kia không? Từ khi các cậu in xong đến giờ, không biết đã có bao nhiêu người đã dùng máy in rồi cơ chứ, không thể nào dò tìm từng cái từng cái đó chứ?” Lý Tiêu đưa ra nghi vấn của mình. Tiền Cung nhíu mày nghĩ nghĩ “Không khó để tra ra, thế nhưng phải xem thái độ của nhà trường……” Trong lòng Triệu Địa còn sợ hãi “Xem thái độ của nhà trường, chắc chắn là không có tìm ra. Còn nếu tìm ra,chậc chậc, quá âm hiểm ……” Tiền Cung nghĩ nghĩ, cầm lấy điện thoại “Vì đảm bảo an toàn tao còn xóa toàn bộ cache. Tao đã cố gắng hết sức rồi, đành nghe theo ý trời vậy.” Cache Bộ lưu đệm, là vùng nhớ tạm thời. Trong khoa học máy tính, một bộ nhớ cache là một thành phần để cải thiện hiệu năng lưu trữ dữ liệu. Các dữ liệu được lưu trữ trong bộ nhớ cache có thể là các giá trị đã được tính toán trước đó hoặc bản sao của các giá trị ban đầu được lưu ở nơi khác. Ngày hôm sau, giáo viên giáo vụ quả nhiên không tìm Triệu Địa gây phiền toái nữa. Xem ra chuyện trộm đề thi lần này, Tiền Cung nghĩ phức tạp lên rồi. Sắp đến ngày trao đổi sinh viên nước ngoài, nhà trường làm gì có nhiều thời gian đi tìm chứng cứ như vậy chứ? Tác giả có lời muốn nói Nhân vật chính rất nhanh liền sẽ buông tay nữ thần, tuy rằng là bị ép buộc…… Nửa chữ tiếng Trung cũng không biết…chương này ta chém rất nhiệt tình a… QAQ
Chương 20 Chấm dứt làm bạn bè 5 Edit Tịnh Tan nát cõi lòng thành tro là cảm giác gì? Đó chính là cảm giác khi hẹn gặp nữ thần, kết quả nhìn thấy nữ thần đang hôn môi với một người con trai khác. Lý Tiêu hiểu rồi, nữ thần không thuộc về hắn, cho dù hắn gửi tin nhắn thường xuyên thì thế nào, hắn thổ lộ có chân thành thì thế nào. Nữ thần vĩnh viễn cũng không thuộc về hắn, nữ thần thuộc về người con trai đang hôn cô kia. Nữ thần là hoa đã có chủ …… Nhưng là vì sao Lý Tiêu không nghe ai nhắc tới chuyện nữ thần có bạn trai? Được rồi, vấn đề này cũng không quan trọng. Sự thật đang ở ngay trước mắt, còn có thể nói được gì? Lý Tiêu không có đi gặp nữ thần, cũng không chào hỏi cô, tuy rằng theo lý thuyết hắn cùng nữ thần cũng coi như là quen biết. Hắn thậm chí không muốn nữ thần nhìn thấy hắn. Hắn kéo bó hoa hồng đỏ vừa mua, ủ rũ đi ở ngã tư đường trên sân trường. Mục tiêu đầu tiên là thùng rác, bó hoa hồng trên tay là sự trói buộc, hắn phải ném đi. Tuy rằng bó hoa hồng này hắn mua ở chỗ ông chú kia tốn không ít tiền. Ném hoa hồng, hắn muốn trở về phòng, thu thập một chút hành lý. Ngay sau khi kết thúc lễ trao đổi sinh viên nước ngoài, trường được nghỉ, hắn nên về nhà. Lý Tiêu đứng ở ngã tư giữa trường học và chợ buôn bán về đêm. Nếu về phòng thì đi về bên trái, đương nhiên hắn cũng có thể lựa chọn đi bên trái, đi vòng trên con đường nhỏ của trường một vòng. Nhưng hắn không lựa chọn, mà là nhìn bức tường phía trước cách hắn không xa mà ngẩn người. Mà Chu Dịch Phàm đứng ở xa xa, ngẩn người nhìn Lý Tiêu. Hắn đã nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt của Lý Tiêu, mất mát và khổ sở, nhìn thấy Lý Tiêu ném bó hoa hồng kia, buông tha cho tình yêu trong lòng. Lý Tiêu hẳn là cũng nếm qua hương vị mà cậu đã từng trải qua, nhưng trên mặt cậu không có sự vui vẻ khi trả thù, cậu chỉ đang miễn cưỡng duy trì bình tĩnh mà thôi. Trả thù, còn không phải tự mình tìm phiền não sao? Chu Dịch Phàm cúi đầu, ra lệnh cho mình không cần đuổi theo bóng dáng Lý Tiêu. Tốt nhất là kiềm chế suy nghĩ của mình một chút, dừng lại những suy nghĩ về Lý Tiêu, ví dụ như tay Lý Tiêu nắm cậu rất ấm áp, ngón tay Lý Tiêu rất nhỏ nhưng cứng rắn; Ví dụ như Lý Tiêu ôm cậu, lồng ngực rất rộng lớn, dưới lồng ngực là trái tim đang đập; Ví dụ như Lý Tiêu dùng tiếng Anh sứt sẹo kia, đọc thơ tình…… Lý Tiêu cười, cười to, mỉm cười, ngây ngô cười; Vẻ mặt của hắn, nghiêm túc, chăm chú, mặt xấu; Hắn thích ăn điểm tâm, ưa chơi đùa trò chơi, yêu lớp…… Tất cả mọi chuyện về Lý Tiêu, cậu muốn không nghĩ nữa, miễn cho tâm lý mất đi cân bằng dẫn đến tim đau lòng cũng đau. Hoặc là có thể chọn lấy một phương pháp đơn giản, ăn thuốc phiện giảm đau. Phạm Doãn Y rất ít khi cùng bạn trai đi ra đi vào trong sân trường, cũng không kết giao với sinh viên cùng trường. Cho nên Lý Tiêu nghe không được về bát quái Phạm Doãn Y có bạn trai cũng không có gì kỳ lạ. Lần này Chu Dịch Phàm gọi cô mang theo bạn trai cùng nhau đến trường học, cô còn rất ngoài ý muốn, bởi vì Chu Dịch Phàm luôn luôn không có hứng thú với bạn trai của cô. Qua thời gian đã hẹn, Chu Dịch Phàm vẫn chưa tới, Phạm Doãn Y liền gọi điện thoại cho Chu Dịch Phàm. Cú điện thoại này triệt để giải cứu Chu Dịch Phàm. Đắm chìm trong chuyện tình cảm không thể nào có được, còn không bằng nhanh đi gặp bạn tốt. Bến tàu có một cây cầu ở cuối bên tay phải, giấu ở dưới là một dòng nước ấm màu xanh. Ở đây có cây cầu dài trên sông, có cây xanh, có hoa hồng, thỉnh thoảng còn có vài con chim không sợ người đến tìm thức ăn. Đây là một nơi rất thích hợp để hẹn hò. Các sinh viên sau khi tan học, cũng thích ở chỗ này vừa ăn vặt vừa tám chuyện. Nhưng mà lúc trường được nghỉ học, người tới nơi này rất ít, so với lúc mới khai giảng, ngược lại là yên lặng hơn nhiều. Lúc Chu Dịch Phàm tới nơi, Phạm Doãn Y cùng bạn trai đang dính với nhau. Ngồi chung với một đôi người yêu có quan hệ thân mật với nhau, Chu Dịch Phàm vừa thất tình có vẻ cô đơn chiếc bóng không hợp. Cho rằng mình sẽ được bạn tốt cứu giúp, không ngờ đến nơi lại càng bị đả kích hơn, Chu Dịch Phàm cảm thấy mình quả thật rất xui xẻo. Nói chuyện Đông Tây một lát, trong lúc hơn phân nửa là Chu Dịch Phàm nói, Phạm DoãnY và bạn trai cô thỉnh thoảng phụ họa vài câu. Không bao lâu Phạm Doãn Y liền tạm biệt với Chu Dịch Phàm, trốn ở trong lòng bạn trai lắc lắc tay, đi thật tiêu sái, một chút cũng không phát hiện nội tâm hư không tịch mịch của Chu Dịch Phàm, đang cần người quan tâm đến như thế nào. Chu Dịch Phàm thở dài một tiếng, cũng rời khỏi bến tàu. Khi đi qua cây cầu, không chút ngoài ý muốn nhìn thấy những chữ cái rãi rác trên mỗi ô vuông. Mấy chữ cái lộn xộn này, thật sự có thể ghép lại thành một bài thơ tình sao? Chu Dịch Phàm rất nghi ngờ. Trong lòng có nghi vấn, tự nhiên muốn đi đến cầu kiểm chứng một phen mới xứng đáng với danh hiệu học giỏi của Chu Dịch Phàm. Vì thế Chu Dịch Phàm bắt đầu đi dọc theo cây cầu dài, cúi đầu chậm rãi đi. Vừa đi, vừa ghi nhớ các chữ cái. Với trí nhớ của Chu Dịch Phàm, để nhớ được mấy chữ cái này, cũng không mất bao nhiêu thời gian liền có thể nhớ được toàn bộ. Trước khi trời về đêm, cậu đã nhớ hết tất cả các chữ cái rồi. Giống như Chu Dịch Phàm dự đoán, mấy chữ cái lộn xộn này, căn bản không thể ghép thành bài thơ. Xuất phát thái độ nghiêm túc của sinh viên công nghệ, Chu Dịch Phàm còn thử đảo ngược, thử phương pháp ghép thành từng từ, thậm chí dùng tới mật mã tin học muốn giải ra một cái gì đó có nghĩa. Kết quả vẫn không thu hoạch được gì. Quả nhiên tất cả chỉ là hiểu lầm tốt đẹp chỉ có trong tưởng tượng mà thôi. Thậm chí khả năng là có người nhàm chán bịa ra lời nói dối. Đứng ở trên cầu thật lâu, phong cảnh xung quanh vẫn như trước đẹp như một bức tranh. Vì muốn biết được chân tướng Chu Dịch Phàm đột nhiên cảm thấy rất áp lực. Chắc là vì uống không đúng thuốc giảm đau, không nên nảy sinh tình cảm. Thất tình, thật ra cũng chỉ có như thế. Chỉ là tự mình đa tình mà thôi, không tính là yêu đi. Cẩn thận nghĩ lại, thật đúng là. Chẳng lẽ ở chung chưa tới một năm, liền khiến cậu yêu đến mức không kiềm chế được, không thể dứt bỏ được sao? Nực cười! Chu Dịch Phàm nghĩ như thế, trong lòng lại không cảm thấy dễ chịu chút nào. Ngược lại càng ngày càng khó chịu, thật muốn làm chút gì để phát tiết một trận. Nhảy sông bơi lội không thích hợp, bởi vì nước sông quá bẩn. La to nhất định sẽ bị giáo cảnh xem như kẻ điên bắt đi. Cuối cùng Chu Dịch Phàm từ cầu dài đi đến một quán bar, uống rất nhiều rượu, vừa vàng vừa trắng, cái gì cũng uống, không say không về. Chu Dịch Phàm ngồi phía Đông Nam của quán, cách vài cái bàn ở phía Tây Bắc, có một người đang chiếm cứ. Hơn nữa cũng giống như Chu Dịch Phàm vậy, người kia cũng bởi vì thất tình nên muốn uống rượu để phát tiết. Người này chính là Lý Tiêu. Với tính tình của Lý Tiêu, uống rượu như thế nào chỉ có một mình chứ? Đáng tiếc các bạn hữu của hắn vừa được nghỉ đã bay mất. Hình như đã đi về hết vào ngày hôm qua rồi, bao gồm bạn cùng phòng thân thiết với hắn là Lý Tiêu và Triệu Địa. Ngược lại Lý Tiêu muốn liên lạc với Chu Dịch Phàm, hỏi cậu có về nhà không, thế nhưng không ai nghe máy. Hắn không biết mình đã bị kéo vào sổ đen, Chu Dịch Phàm căn bản sẽ không nhận điện thoại của hắn. Nói tóm lại Lý Tiêu rất bi thảm chỉ có thể thất tình mà uống rượu một mình. Lý Tiêu có tiếng ngàn chén không say, hắn vì thế mà rất buồn rầu. Không thể khiến mình say, sao có thể giảm bớt nỗi đau khi thất đình được chứ? Hơn nữa càng uống lại càng tỉnh, kia không phải là tự tìm ngược sao? Lý Tiêu nghĩ như thế, ngửa đầu uống hết cả một ly bia. Hiển nhiên hắn đang tự tìm ngược. Uống rượu nhiều, hắn liền sẽ trở nên rất nghiêm túc. Cũng không thích cười, thoạt nhìn không giống như bình thường, rất lạnh lùng. Nhưng có người từng nói rằng bộ dáng lạnh lùng của hắn đặc biệt hấp dẫn người khác, cả người đều tản ra một cách tự nhiên không cần đến hooc-môn. Lúc này chỉ cần một ánh mắt của hắn thôi cũng khiến con gái phải thét chói tai. Sau khi cô gái thứ n bị hắn vô tình cự tuyệt, Lý Tiêu cuối cùng cũng có kinh nghiệm nhất định. Nhưng mà, hắn tuy thiếu người uống rượu với hắn, lại thật sự không cần phụ nữ muốn ăn đậu hủ của hắn đến ngồi chung. Hắn còn muốn lần đầu tiên của mình phải là với lão bà thân ái của hắn nữa đó. Sao? Ngươi Chế hỏi người không có kinh nghiệm như hắn có thể làm cho lão bà thân ái được tính phúc không ấy hả? Lý Tiêu nghiêm túc nói cho ngươi chế biết, trời sinh hắn có kỹ năng mạnh mẽ tàn bạo hơn cả nam chính trong phim heo, ngươi chế có tin không? Không tin à…ha ha. Tác giả có lời muốn nói Rượu đúng là thứ tốt, mỗi bộ tiểu thuyết có nó, gian tình phát sinh liền thuận lợi hơn rất nhiều đúng không? Người phát minh ra rượu thật vĩ đại!
214237840-hoan-edit-xuyen-nhanh-vinh-hoa-phu-quy-tich-nga_1277128270-hoan-edit-xuyen-nhanh-vinh-ho download ac download bang-mon-t download bao-tieu-sung-phi-gia-gia-ta-cho-nguoi-bo-vo-song-the-su download b download bat-diet-ba-the-q download bat-tu-bat download beta-nay-qu download bi-mat-phu-thuy-p download download boss-la-nu-phu download cam-tu-da download chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-t download chang-re download chang-re-quyen-the download chang-re-sieu-cap-cua-nu- download chang-re-sieu-cap-cua download download chien-than-nga download chien-than-xuat- download chien-y-cua-toi-co-the-sieu- download chieu-theo-so-thich-c download chim-hoang-yen-bi-troi-buoc-boi-chinh-min download cho-toi-co-toi_ download cho-toi-ngu-them- download chu-a-cung-chieu-toi- download chuyen-la download co-dau-17 download co-tieu-thu-dan download co-vo-hop-dong-the-wealt download co-vo-ngot-ngao-lao-cong-om-mot download co-vo-que-mua-tong-tai-tham download cong-bon-xin-di-theo-tinh download download cong-tu- download cuc-hoa-mi-va-m download cung-lao-dan-ong-nha-giau-ket-hon-truoc-y download cu download cuu-vuc- download download dai-thieu-gia-toi-ghe download dan-vo-than- download danh-ngh download download de-nhat-kiem-than-79 download deu-la-xuyen-viet-dua-vao-cai-gi-ta-thanh-pham download dien-ha-doc-sung-tieu- download dinh-cap-khi-van-lang-le-tu-luyen-n download do download dong-nhan-tam-cam-doan download dung-buong download e-cau-kia-toi-thic download download ga-chong download he-thong-chem-gio-than-chem download he-thong-xuyen-khong-cong-luoc-nam- download hoa-n download hoac-gia-phu-nhan-lai-mo-sap-boi-ro download hon-nhan-ngot-ngao-ong-xa-sieu-cap-cu download ho download download huynh download khai-truong-nguoi-tai-trong-cua-hang-lao-ban-co-uc-diem download khi-van-he- download khieu-luong-tieu-suu-hon-t download kim-bai-ngu-tru-xuyen-qua-bao-hong-gioi- download lac-mat-co-dau-xung-hi-46 download lac-mat-co-dau-xung-hi-98 download lay-nham-tong-tai-lay-nham-tong-tai-ha-nha download lithro download long-do-an_q download luat-su-phuc-hac-qua-ngu download luc-thieu-cung-chieu-co-vo- download ma-dao-tinh-ki download mat-di- download mat-na-hoan-my_qu download mat-the-dai- download mat-the-duong-oa-ban-chep download moi-tinh-am-duong-v download mot-buoc-len-tien- download nam-chinh-can-ba-chie download nam-chu-chet-tiet-tha-cho-ta-di-nu-chinh-kia- download ngan-thieu-truy download nghe-xem-la-thoi-gian-dan download nghich-tap-sung-nhanh- download ngoc-ti download ngon-tinh-ngu-yeu-ngu-gia download ngon-tinh-van-tich-truyen-thien-tai-tieu-doc download ngun download nguoi-y download nhan-sinh-tu-do-min-bat download n download download nu-hoang-gioi-gi download omega-nang-la-tieu-n download pha-hieu-dao-co download download phuong-hoan-trieu-vuong-gia-yeu-nghiet-xin-tra download pokemon-kaito download quan-he-nguy-hiem- download quy-vuong-gia-dich-tuyet-the-doc download download sau-ly-hon-chong-cu-lai-muon-theo-duo download download sieu-cuong-di-nang-tai-vo-hiep-the download so-vi-ai-tinh-dao-dien-cung- download song download song-lai-khi-moi-vua-n download sung-the- download tam-hung-sach_q download tay-lam-yeu-ca_qu download download than-y-tro download 1, than-y-vuong-phi-bi-vu download thap-nien-70-nhat-ky-nuoi-con-cua- download thay-giao-1 download download thien-co-dieu- download thieu-gia-ngong-c download thieu-nien-tuye download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-66 download thuong-truong-dai-chien_quy download tien-ma-d download tieu-h download tieu-khac download tieu-luu-manh-dich-ai-tinh-cong download tong-giam-doc-bac-ty-khong-de-choc-572 download tong-tai-ac-ma-va-co-vo-sa download tong-tai-cung-chieu-nhe- download tong-tai-truy-the-36-ke- download tong-tai-truy-the-co-vo-cu-va-dua-con-thi download tong-thong-dai-nhan-dung-kieu-ngao-2 download trach-thien download download download tro-lai-thap-nien-60-quan-tau-toan download download trong-sinh-chi-bao-luc-tr download truoc-khi- download truye download truyen-he-thong-tu-luyen-toan- download truyen-ky-chien-t download truyen-ky-chien- download 1, download tu-cam download tu-dai-cong-chua-va-tu-dai-ho download tu-la-vu-t download tu-tien-chi-p download tuyet-the-than-y-nghich-thien download van-dao-long-ho download van-long-pha-ng download van-yeu-ch download vi-chang-tung- download vinh-hang-thanh-vu download download vo-nho-cuoi-cung-em-da- download vo-oi-yeu-lai download vo-thuong-sat- download vong-du-chi-bao-cung-b download vong-du-chi-lam-gay-that- download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu-1 download xa-nhau-du-roi-ve-thoi-anh-t download xich-tam-tua download xuyen-nhanh-phao-hoi-nu-phu-muon-ph download xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-m download xuyen-viet-thanh-than download yen-lang-cho-ba-bu download yeu-chieu-co-vo-nho-quyen-ru-cua-tong-ta download yeu-mot-nguoi-no- download
tình địch chúng ta làm bạn đi