Nếu gấp đôi các cạnh đáy thì diện tích đáy mới . Giảm chiều cao hai lần nên chiều cao mới . Vì vậy thể tích khối lăng trụ mới sẽ là: . Câu 9. Biết khối hộp có thể tích . Nếu tăng mỗi cạnh của hình hộp đó lên gấp hai lần thì thể tích khối hộp mới là: A. . B
Vàng leo lên gần đỉnh nhiều tháng, mong muốn tiếp cận $1300 một lần nữa, Tóm tắt: USD tiếp tục bị đè nặng bởi biên bản cuộc họp FOMC ôn hòa. Sự lạc quan liên quan tới thỏa thuận Mỹ-Trung, vốn đem lại yếu tố tích cực cho tài sản rủi ro, đang mờ dần. Qua đó, bổ sung yếu tố hỗ trợ cho quý kim.
Đường lên đỉnh Olympia 2022: Kịch tính cuộc thi tuần cuối cùng, vị trí dẫn đầu liên tục "đổi chủ". Khi tham dự Đường lên đỉnh Olympia năm thứ 22, Đặng Lê Nguyên Vũ đang là học sinh lớp 11 của trường THPT Bắc Duyên Hà - tỉnh Thái Bình. Nguyên Vũ là 1 trong 4 thí sinh
Tiền lương thực tế của người Mỹ giảm một lần nữa khi lạm phát tăng vọt lên mức cao nhất trong 40 năm. Lạm phát đã tăng lên mức hết sức cao 9.1% trong 12 tháng kết thúc vào tháng Sáu — mức cao nhất kể từ đầu những năm 1980, theo số liệu mới nhất từ Chỉ số
Và đến lần thứ tư con hãy im lặng, bước đi. ….. Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn Đừng quá buồn. Sẽ có lúc vui Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi, dừng lại Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa Chẳng sao Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình
Fast Money. Tiểu Giai Phóng Đàm’ cùng Tinh Quang Dạ Thoại’ đều là loại chương trình phỏng vấn, hiện tại hắn từ đầu đến chân đều là đề tài, loại chương trình này không thể nghi ngờ là rất có lực bạo phát. Người dẫn chương trình nhất định cũng sẽ nhằm vào những vụ bê bối gần đây của hắn, mà lúc này vô luận hắn giải thích như thế nào đi nữa cũng đều vô lực, hơn nữa trả lời hơi bất cẩn một chút còn dễ dàng trêu đến một thân máu tanh, cho nên tạm thời vẫn nên để tất cả vụ bê bối, tin tức tố hắn chơi ma túy là ảnh hưởng đến hắn lớn nhất, bất quá Tần Dục biết, cho dù hắn có ở trước mặt công chúng giải thích cả trăm lần, tìm cơ sở vì hắn tiến hành kiểm nghiệm máu, vận dụng bối cảnh để cục cảnh sát đứng ra làm chứng cho mình, thì vẫn sẽ bị nói là giả dối như Dục gõ gõ ngón tay, nhíu mày trầm tư, hắn cần một chương trình thực tế, tốt nhất có thể phát sóng trực tiếp 24 giờ, có thể phơi bày hắn hoàn hoàn chỉnh chỉnh trước tầm mắt của công thời gian trước còn có một nghệ sĩ tham gia chương trình ngáp chảy nước mắt, nói chuyện bừa bãi, bị các bạn trên mạng nghi là phát nghiện. Ngược lại, nếu như Tần Dục trong chương trình phát sóng trực tiếp 24 giờ không có biểu hiện gì bất thường, thì lời đồn hắn chơi ma túy sẽ tự động sụp đổ, hắn lại cho tuyên truyền thêm, thì hình tượng của hắn sẽ chậm rãi được vãn đến đây, khóe miệng của Tần Dục nở một nụ cười nhẹ nhõm, tảng đá lớn đè nặng trong lòng xem như là rơi chúng chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, chứ không tin vào lời giải thích của người khi trong lòng xác định được mục tiêu, ánh mắt của Tần Dục rơi vào chương trình thứ năm.Mật Thất Đào Sinh’ là chương trình thực tế chạy trốn sinh tồn do kênh truyền hình mạng hợp tác cùng đài Hương Cảng tổ chức, phát sóng trực tiếp trên mạng và vào lúc 2h thứ sáu mỗi tuần trên TV, thực hiện kết hợp giữa truyền thông kiểu mới và truyền thông truyền thống, thu hút khán giả ở mọi lứa tuổi từ người già, trung niên đến thanh thiếu sách khách mời Tần Dục, Đường Gia Minh, Trần Tiêm Tuyết, Lục Giác...Lục Giác?Nếu như nói Tần Dục vừa xem qua giới thiệu chỉ là động lòng, thì sau khi nhìn thấy cái tên Lục Giác, hắn càng kiên định muốn tham gia chương trình này hơn.“Giúp em an bài tham gia Mật Thất Đào Sinh”. Tần Dục nhanh chóng nhắn tin cho Thẩm Diệu giờ trên phương diện công việc, Tần Dục vẫn chưa thể nhảy qua Thẩm Diệu Dương, nếu không sẽ làm cho hắn hoài nghi. Kỳ thực dựa vào danh tiếng và sức hút của Tần Dục, cho dù hiện tại danh tiếng của hắn bị tổn hại, vẫn có cơ hội vươn mình lên lại rất lớn. Công ty nguyện ý ký hợp đồng với hắn vẫn còn rất nhiều, hắn hoàn toàn có thể trực tiếp hủy hợp đồng với giải trí Hoàn Thịnh, qua công ty mới phát triển, từ đây rời xa Thẩm Diệu Dương cùng Tần Phương Vĩ, nhưng điều hắn muốn không chỉ là những thứ ngươi màu đen âm trầm như gió bão ngoài khơi, sóng biển nổi lên bốn Dục bấm một dãy số trong điện thoại, trước đây hắn gọi cho số này, đối phương phải chờ cho chuông vang lên mưới mấy tiếng mới chậm rãi bắt máy, ngày hôm nay hiếm thấy mới chỉ vang lên vài tiếng đã thông kết nối.“Tần Dục, cậu có biết mấy giờ rồi không!” Người đầu bên kia điện thoại tức đến nổ phổi.“Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết tôi tỉnh rồi”.“Vậy sao, vậy quan tài tôi chuẩn bị cho cậu không phải đã lãng phí rồi sao”. Người đầu bên kia điện thoại tiếc nuối Dục khẽ cau mày, vừa mới chết qua một lần, hắn bây giờ đối với cái từ quan tài này rất là mẫn Phong phát giác Tần Dục trầm mặc, liền hỏi “Làm sao vậy?”“Tai nạn không phải là ngoài ý muốn”.Đầu bên kia dừng một chút, ngữ khí cũng nghiêm túc lên “Anh của cậu? Hay là Tưởng gia?”Tưởng Mạn Thù có một người anh và một người em trai, tuy nói Tưởng Mạn Thù chỉ là nữ, nhưng theo pháp luật mà nói, Tần Dục cũng là người thừa kế hợp Dục có thể khẳng định những vụ bê bối của hắn là do một tay anh hắn tạo ra, còn tai nạn xe cộ có phải hay không, thì hắn vẫn chưa có cách nào kết luận âm của Tần Dục trầm xuống “Hiện tại tai nạn tôi vẫn chưa thể xác định được, nhưng người có hiềm nghi lớn nhất là Tần Phương Vĩ”.“Sách”. Lăng Phong chắt lưỡi “Không hổ là tổng tài công ty giải trí a, kỹ năng diễn xuất đúng là tốt”. Trước đây hắn còn cảm thấy quan hệ giữa hai anh em nhà họ Tần thực sự là tấm gương sáng trong giới thương nghiệp, bây giờ nhìn lại cũng tràn ngập vấn đề a.“Không phải chứ, cậu gọi điện muộn như vậy không phải là muốn tôi an ủi cậu chứ”. Tâm tư của Lăng Phong rất là linh hoạt, nếu như Tần Phương Vĩ bị hiềm nghi, vậy tên Thẩm Diệu Dương mà Tần Phương Vĩ phái tới bên cạnh Tần Dục khẳng định cũng không là hạng tốt đẹp gì, cho nên hiện tại sự nghiệp của Tần Dục bị đả kích, tình thân bị lừa mà còn bị thất tình nữa a.“Đầu cậu có phải là bị nước ở Amazon đổ vào rồi không? Tôi không tìm cậu, mà tôi tìm Mạc Tầm”.Trong điện thoại phát ra một loạt âm thanh, một lát sau, một thanh âm tràn đầy ánh sáng mặt trời nhẹ nhàng vang lên.“Tần Dục, chúc mừng cậu tỉnh lại”.Lăng Phong ở bên cạnh cũng chen vào “Tần Dục! Đầu của cậu mới bị nước Trường Giang đổ vào!”Mạc Tầm không nhịn được cười, nhưng vẫn tiếp tục cùng Tần Dục nói chính sự “Cậu có chuyện gì?”“Mail ở trong hộp thư đã bị xóa bỏ cậu có thể khôi phục lại được không?”“Vậy phải xem server của máy đựng mail là loại gì, tỷ như...”Tần Dục biết từ chữ Tỷ như’ trở xuống nhất định là một loạt thuật ngữ chuyên nghiệp hắn không thể nghe hiểu được, vội vàng chận lại nói “Chờ đã, Mạc Tầm, cậu cứ nói cho tôi biết cậu có thể hay không là được rồi”.“Tôi có thể thử xem”.“Nhớ kêu cậu ta trả tiền”. Thanh âm của Lăng Phong không đúng lúc vang Tầm che loa thấp giọng nói vài câu, Lăng Phong mới yên tĩnh Tầm hạ thấp giọng nói “Tần Dục, cậu đừng trách Phong Tử, kỳ thực vừa mới nghe được tin cậu có chuyện em ấy liền suốt đêm ra khỏi rừng, chờ khi chúng tôi chuẩn bị lên máy bay về nước, Tiểu Triệu liền gọi đến nói cậu đã tỉnh”.Mạc Tầm nói rừng chính là rừng Amazon, người khác hưởng tuần trăng mật thì trông ngóng đi đảo Maldives, Lăng Phong thì chọn Amazon cùng Nam Cực.“Mạc Tầm, anh cùng cậu ta phí lời làm cái gì”. Lăng Phong tức giận rống lên.“Tôi hiểu, cậu ta chính là đang thời kỳ mãn kinh, tính tình cổ quái”. Thanh âm của Tần Dục không cao không thấp, bảo đảm Lăng Phong có thể nghe được.“Tôi hiện tại liền gửi quan tài về cho cậu”. Lăng Phong cướp điện thoại nghiến răng nghiến lợi nói, sau đó mạnh mẽ cúp điện rằng Lăng Phong không nói được một câu may mắn, nhưng Tần Dục biết rõ, trên thế giới này Lăng Phong là người hy vọng hắn có thể sống tốt Dục mệt mỏi nhắm mắt lại, những thứ này nếu hắn chỉ dùng thân phận nghệ sĩ thì không thể làm được, hắn cần phải bồi dưỡng thế lực cho riêng mình, chỉ có như vậy hắn mới có thể đối kháng với Tần Phương đường về nhà, Thẩm Diệu Dương nhận được tin nhắn của Tần Dục, đang lái xe nên hắn chỉ quét mắt qua một cái, đôi mắt dưới thấu kính hơi híp lại, lông mày cũng nhăn lại vào trời đêm đầy sương mù mông lung bỗng nhiên hạ xuống cơn mưa nhỏ, tối nay sương mù ngày càng trở nên nhiều hơn.—–Sáng sớm ngày thứ hai, Lục Giác thật sự đến, so với Triệu Tân còn đến sớm hơn, điều này làm cho Tần Dục cảm giác rất bất Giác tay phải cầm hộp cháo nóng, tay trái nâng một bó hoa tươi, bất quá lần này không phải là hoa bách hợp thanh nhã như nước, mà là hoa hồng đỏ nóng bỏng nhiệt tình.“Ngày hôm qua anh nói không thích hoa màu trắng không có hỉ khí, hôm nay tôi đổi thành hoa hồng đỏ, anh có thích không?” Thanh âm của Lục Giác trong trẻo vang lên trong ngày hè chói chang, quần áo sau khi phơi nắng tản ra mùi hương nhàn nhạt, rất đời thường, rất yên tĩnh, cũng rất là ấm Dục cảm thấy, có lẽ cả đời này mình cũng sẽ không thể quên được, sau bó hoa hồng đỏ tươi ướt át là một khuôn mặt thấp thỏm đầy mong đợi, da thịt Lục Giác nhẵn nhụi trong suốt như ngọc, gò má trắng nõn lại như được sắc hoa hồng đỏ nhuộm lên, lộ ra màu hồng phấn nhàn thế giới này chỉ có cậu ấy mới dụng tâm nhớ kỹ mỗi một lời nói của hắn mà chương 12
Tên gốc Trọng đăng điên phongThể loại Điềm văn, trọng sinh, hiện đại, giải trí, chủ công, hỗ sủng, mạn Beta Ngân MiêuCâu chuyện bắt đầu từ việc minh tinh Tần Dục lại làm mất hình tượng bản thân vì bê bối quấn thân, nghiệp diễn ngày càng xuống dốc, sau khi gặp phải đả kích liên tiếp, hắn bất ngờ bỏ rồi Tần Dục không chỉ trở thành cô hồn dã quỷ, còn phát hiện ra chân tướng đằng sau những bê bối và cái chết của mình. Tại thời khắc hắn nghĩ mình sắp hồn phi phách tán, hắn lại may mắn được trọng sinh, hơn nữa bất thiên bất ỷ* công bằng, sống lại đúng thời khắc hắn sứt đầu mẻ trán làm lại từ này, hắn nên làm gì để hóa giải nguy cơ, lần nữa lên lại đỉnh cao?Chú thích1. Chủ công, công thụ sủng nhau, 1v12. Tần Dục x Lục Giác3. Mạn nhiệt văn, có báo thù nhưng không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là tiêu đề + tú ân ái, nói chung chính là ngọtTần tiểu công Yêu em chính là moah moah moah╭╯ε╰╮.Lục tiểu thụ *>_﹏<.Tần tiểu công Yêu em nhất định phải ba ba tiểu thụ ∑っ °Д °;っTrọng sinh trở về Tần Dục lần thứ hai đứng ở vị trí thần tượng đỉnh cao, vừa xuất hiện tất sẽ là đầu đề, trong vòng giải trí vô số ngôi sao nhóm nhỏ đều muốn ôm đùi hắn, cọ tin tức nâng cao nhiệt độ, nhưng mà Tần Dục chỉ cho phép Lục Giác của mình hâm mộ của Tần dục ╯’ – ╯︵ ┻━ Tại sao bên cạnh người em yêu luôn có người ấy chứ! Em muốn biểu Giác an tĩnh ┬─┬ ノ – ノTần Dục Tấm ảnh chụp chung này chả thể hiện được dù chỉ 1/10 suất khí của chính Tần Dục, Lục Giác ┃ Vai phụ Tần Phương Vĩ, Thẩm Diệu Dương, …
“Cậu có thể nhìn thấy tôi?”Tần Dục ngồi ở trên mộ bia, nước mưa xuyên qua thân thể trong suốt của hắn, lách tách lách tách rơi xuống mặt đất.“Anh, anh còn sống?” Đôi mắt màu trà mở to, lập loè kinh hỉ, âm thanh kích động cơ hồ cũng đang run rẩy.“Cậu mù sao?” Tần Dục bay lên, cách mặt đất mấy chục cm, hắn so với Lục Giác cao hơn nửa người, hắn từ trên nhìn xuống Lục Giác, trong ánh mắt lộ ra sự miệt thị “Là người hay quỷ cậu cũng không phân biệt được?”Đồng tử Lục Giác đột nhiên co rụt lại, cả người như từ trên mây điên cuồng rơi xuống, sự vui sướng cùng hào quang trên mặt trong nháy mắt liền ảm đạm đi, đôi lông mi như cánh chim chậm rãi buông xuống, cậu siết chặt cán dù trong tay, khớp xương đều bị siết đến trắng bệch, ngực của Lục Giác phập phồng kịch liệt, sắc mặt trắng như tờ giấy.“Biểu tình kia của cậu là gì, người không biết còn tưởng rằng người yêu của cậu vừa mới chết đấy”.“Anh…” Lục Giác há miệng, không biết nói gì cho phải, quả nhiên, dù người đã chết, cái tính độc miệng này vẫn không thay đổi.“Hôm nay, lúc 10 giờ 10 phút sáng, tang lễ của minh tinh thần tượng đang hot Tần Dục được cử hành tại nghĩa trang Vĩnh Yên, tổng tài Tần Phương Vĩ của Giải trí Hoàn Thịnh, tổng giám Thẩm Diệu Dương và tất cả nghệ sĩ dưới trướng Giải trí Hoàn Thịnh, còn có những người bạn tốt của Tần Dục khi còn sống đều đến tham dự tang lễ. Bảy ngày trước, Tần Dục điều khiển xe thể thao tại đại lộ Thế Kỷ gây ra tai nạn giao thông, không cấp cứu được đã tử vong…” Người dẫn chương trình trang phục trang nhã, thần tình nghiêm túc đọc bản lễ của Tần Dục thu hút vô số truyền thông, bất quá bọn họ đều bị an ninh nghiêm mật ngăn ở ngoài, nhưng vẫn không ngăn được sự nhiệt tình của giới truyền thông. Người quay phim mỗi người một cách, bản lĩnh cao cường, hoặc chen lấn qua những bức tường người, leo lên cây hoặc cải trang tiếp cận, chỉ vì để có thể chộp được những hình ảnh chôn cất Tần Dục ở khoảng cách gần khi, Tần Phương Vĩ niệm xong lời điếu, liền cùng Tưởng Mạn Thù đang cầm hộp tro cốt đồng thời đem hộp tro của Tần Dục bỏ vào trong lòng Dục đã hơn một năm chưa từng nhìn thấy mẹ của mình, ở trong ký ức của hắn, nữ nhân này cho dù không chống đỡ được sự ăn mòn của năm tháng, vẫn luôn chói lọi rực rỡ, bây giờ bà lại mặc một thân đồ trắng, sắc mặt tiều tác chôn tro cốt của Tưởng Mạn Thù bỗng nhiên dừng lại một chút, bà ngẩng đầu lên tìm kiếm rồi vẫy vẫy tay, gọi Thẩm Diệu Dương lại cùng bọn họ cùng nhau chôn cất Tần người hắn yêu nhất vì hắn chôn cất ——Khéo môi của Tần Dục cong cong, bà mẹ vạn năm không đàng hoàng của hắn có lúc vẫn rất đáng Dục trơ mắt nhìn tro cốt của mình vùi vào trong lòng đất, bắt đầu từ thời khắc đó, hắn biết, mình và thế giới này thật sự đã không còn bất kỳ liên hệ lạnh mang theo mưa bụi thổi qua quỷ hồn Tần Dục, thân ảnh cô linh trong suốt lộ ra một tầng bi ai lạnh lẽo cùng đau chiếc dù màu đen che lên đỉnh đầu của Tần Dục, chặn lại những hạt mưa đang rơi xuống, cũng chặn đi bầu trời tối tăm âm thật đã là quỷ nên Tần Dục căn bản không cảm nhận được mưa gió, Lục Giác giúp hắn che mưa chỉ là một loại hành vi bản năng.“Tại sao lại là cậu”. Tần Dục tự lẩm hỏi đột nhiên xuất hiện làm cho Lục Giác cũng có chút choáng váng.“Cái gì?” Lục Giác sợ làm cho người chung quanh chú ý, chỉ dám nhỏ giọng mắt đen sắc bén của Tần Dục nhìn cậu chằm chằm, từng tia hàn khí đâm vào làn da của Lục Giác, thẩm thấu tiến vào bên trong xương tủy của cậu.“Tại sao người nhìn thấy tôi lại là cậu, không phải Diệu Dương, không phải anh của tôi, không phải bà mẹ tưng tửng của tôi, cố tình lại chính là cậu”. Tần Dục có chút căm tức từ trên cao nhìn xuống Lục Dục và Lục Giác mặc dù xuất đạo cùng lúc, đều là nghệ sĩ của cùng một công ty, nhưng địa vị ở trong vòng giải trí này lại khác nhau một trời một vực. Một người thì nhân khí bạo hồng, nghiệp diễn không ngừng phát triển; một người thì lăn lộn tám năm trời, vẫn như cũ là diễn viên hạng ba, hạng tư diễn mấy vai nhỏ, hai người chỉ tính là gặp nhau được vài lần không có giao tình gì. Đồng thời ba tháng trước, sau sự kiện phát sinh tại quán bar kia, quan hệ của hai người bọn họ càng thêm lúng túng, Tần Dục đối với Lục Giác đều là dùng hết khả năng để tránh không thấy Giác rùng mình một cái, giận chó đánh mèo rõ ràng như vậy, Lục Giác không nhấc chân bỏ chạy, cũng không ngay lập tức phản bác, cậu chỉ là yếu ớt nói “Tôi cũng không biết nha”.Có lẽ là biểu tình của Lục Giác quá vô tội, cũng có lẽ là do mấy ngày nay biến thành quỷ đã san bẳng tính khí trước đây của Tần Dục, nói chung là tại thời điểm Lục Giác cho là một giây sau Tần Dục sẽ xông lên đem mình ăn tươi nuốt sống, thì Tần Dục chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu, quay người bay xoay người nên Tần Dục không nhìn thấy trong mắt Lục Giác lóe lên một chút quyến luyến cùng không nỡ rồi biến mất, hắn chỉ biết là không bao sau, trên đầu liền có một chiếc dù đuổi theo, cũng bởi vì Tần Dục bay ở giữa không trung, cho nên Lục Giác chỉ có thể thẳng cổ, đem dù nâng lên thật cao. Tuy rằng tâm lý Tần Dục rõ ràng cho rằng đây là hành vi vẽ rắn thêm chân, nhưng lại là sự ấm áp duy nhất hắn nếm được trong bảy ngày này, cho nên hắn cũng không nỡ đẩy Giác có chút sốt sắng hỏi “Anh muốn đi đâu?”“Tôi không có hứng thú nhìn toàn bộ quá trình cử hành tang lễ của mình”.Là không nhìn nổi đi. Lục Giác thầm Giác cùng Tần Dục rời khỏi nơi cử hành tang lễ, cậu giống như một cái đuôi nhỏ chặt chẽ đi bên người Tần Dục, giúp Tần Dục bung dù. Cũng may nghĩa trang Vĩnh Yên ở ngoại ô thành phố, bình thường không có người nào đến, cho nên không có ai phát hiện hành động kỳ quái của Lục Giác, mà hôm nay có nhiều minh tinh tham dự tang lễ như vậy, cho nên càng không có truyền thông nào chú ý tới một nghệ sĩ nhỏ rời khỏi tang lễ.“Anh...” Lục Giác muốn hỏi trạng thái mấy ngày nay của Tần Dục đều như vậy sao, nhưng cậu lại do dự, tựa như đang tỉ mỉ cân nhắc từ nên dùng, chỉ lo kích thích đến Tần Dục đã Dục không chịu được sự do dự của Lục Giác, liền nói thẳng “Bắt đầu từ ngày xảy ra tai nạn tôi vẫn vậy”.Bảy ngày trước, Tần Dục mở mắt ra, đã là trạng thái du hồn, hắn chỉ nhớ rõ mình đi một chuyến tới công ty, ký ức phía sau liền đứt đoạn. Hắn từ ven đường biết được tin tức mình xảy ra tại nạn giao thông, chờ hắn nhìn thấy bệnh viện, hắn đã bị bác sĩ tuyên bố tử vong. Tần Dục nỗ lực trở lại thân thể của mình, nhưng hắn bay tới bay lui, ngoại trừ mười mấy lần xuyên qua ván giường, thì không có bất kỳ điều gì khác xảy Dục bảo vệ thi thể của mình mà ngẩn người, mãi đến tận khi hắn nhìn thấy Diệu Dương cùng anh trai Tần Phương Vĩ của mình vội vội vàng vàng chạy tới, ngay sau đó hắn liền bị một nguồn sức mạnh vô hình đánh văng mấy lần, Tần Dục phát hiện cỗ sức mạnh gây trở ngại này là đến từ chính Diệu Dương cùng anh trai của mình, hắn có thể tiếp cận bất kỳ người nào, nhưng lại không có cách gì tiếp cận hai người bọn họ, bao gồm cả đại trạch Tần gia. Hắn đã chết biến thành quỷ, nhưng không cách nào tới gần những người hắn thương yêu nhất, chuyện này quả thật là hố tức giải trí liên quan tới cái chết của hắn có đủ mọi loại suy đoán ác nhiều nhất là tin tiểu độc vương không chịu đựng được áp lực, điên cuồng lái xe muốn tự bất ngờ hay là tự sát? Giới giải trí người người muốn vạch trần cái chết bí ẩn của Tần bối quấn thân, ai phá hoại thần tượng Tần Dục?Mỗi lần nhìn thấy những bài báo này, Tần Dục đều muốn xé nát tờ báo ra, đập nát TV. Khi hắn còn sống đổ cho hắn những vụ bê bôi như bắt cá nhiều tay, ôm đùi lớn, nay hắn đã chết rồi còn muốn vấy bẩn là hắn tự sát?!Tuy rằng Tần Dục không nhớ được những chuyện đã xảy ra lúc phát sinh tai nạn, thế nhưng hắn hiểu tích cách của mình, hắn tuyệt đối sẽ không tự Giác tính toán một chút, từ ngày Tần Dục xảy ra tai nạn đến nay vừa vặn đúng bảy ngày.“Mấy ngày nay anh đều đi theo Thẩm ca sao?” Lục Giác biết Tần Dục cùng Thẩm Diệu Dương không chỉ là quan hệ người đại diện và nghệ sĩ bình thường, mà là người yêu. Hơn nữa Tần Dục đặc biệt dính Thẩm Diệu Dương, nếu như nói hình ảnh của Tần Dục đối với người ngoài là chó dại, hung ác, bá đạo, thì đối với Thẩm Diệu Dương chính là một chú chó lớn lông vàng dịu tới tên của Thẩm Diệu Dương, Lục Giác cảm nhận được quỷ hồn Tần Dục giống như ấm hơn mấy phần, không còn trắng bệch lạnh như băng Dục nâng mí mắt lên, ánh mắt thâm tình xuyên qua tầng tầng đoàn người rơi vào thân ảnh của Thẩm Diệu ngày nay hắn đích xác đều đi theo Diệu vì đây là chuyện duy nhất làm hắn cảm thấy vui sướng sau khi hắn chết có thể làm, nhưng đáng tiếc chính là Tần Dục chỉ có thể bảo trì một khoảng cách nhất định cùng Diệu Dương. Hắn không có cách nào tiếp cận được Thẩm Diệu Dương, cũng không cách nào tiếp cận Tần Phương Vĩ. Vừa mới bắt đầu Tần Dục còn cảm thấy buồn bực, sau đó hắn nhớ tới, hồi trước hắn đi đóng phim ở Ngu Sơn, nghe nhân viên nói, trong núi có cao tăng có thể làm những tấm bùa bình an rất linh, hắn nhất thời hứng khởi liền đi cầu xin mấy cái đưa cho những người thân cận của giờ nhìn lại, bùa bình an này còn thật linh nghiệm! Tuy nói không thể đề phòng tai nạn bất ngờ, thế nhưng có thể phòng quỷ a! Hiểu được điều này Tần Dục đấm ngực giậm chân, hắn căn bản là tự nâng đá đập chân mình Dục tự cho là ở chung cùng Diệu Dương nhiều năm như vậy, hắn hiểu rõ toàn bộ con người Diệu Dương, mà lần này theo sát không phân ngày đêm, làm cho hắn thấy được một mặt hoàn toàn khác của Diệu lai sự ôn nhu, chăm sóc của Diệu Dương không phải chỉ đối với một mình hắn, đối với đại ca hắn cũng giống như thế. Săn sóc xoa bóp, tỉ mỉ pha trà, chuẩn bị quần áo, bình tĩnh cơ trí theo bên người Tần Phương Vĩ giải quyết việc công và việc tư, truyền xuống thoả đáng những mệnh lệnh, thậm chí hắn cảm thấy Diệu Dương đối với đại ca của mình còn có nhiều ẩn nhẫn và bao dung Dục còn thường xuyên nhìn thấy bọn họ cãi vã, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa, hắn không nghe rõ được hai người này vì cái gì mà ồn ào. Mỗi lần cãi vã qua đi, Thẩm Diệu Dương sẽ giống như con gà trống bị bại trận, thần sắc tối tăm trốn ở ban công hút thuốc, vừa hút chính là hút hết một bao. Sau khi hút thuốc xong, Thẩm Diệu Dương vẫn như cũ trở lại bên người anh hắn, lần thứ hai khoát lên bộ dáng tinh anh, tiếp tục tận tụy công tác.
Tần Dục cúp điện thoại thoải mái nằm xuống giường, hiện tại hắn còn tiếp tục nằm viện không phải bởi vì thương thế chưa lành, mà vì ở trong bệnh viện thuận tiện lại an toàn, phía bên Đinh Sơn vẫn chưa có tin tức, hắn cũng không vội xuất viện làm Diệu Dương bị Tần Dục nhốt trong một căn nhà cũ ở ngoại thành, xung quang ngôi nhà cũ này đều là đất hoang, cách rất xa đường cái, trong sân lại nuôi hai con chó săn, cho dù Thẩm Diệu Dương có chạy cũng không có chỗ để trốn, rất nhanh liền bị người của Tần Dục bắt rằng nhà cũ thật đơn sơ, nhưng vẫn có thể chắn gió che mưa, Thẩm Diệu Dương áo cơm không thiếu, nhưng khi Tần Dục gặp lại hắn, cả người hắn đều gầy đi trông thấy, hai mắt vô thần, hoàn toàn không còn biểu hiện ung dung tự tin của ngày thường, giống như đã hoàn toàn bị rút đi sinh Dục vào nhà liền nhìn thấy bộ dáng chán nản này của Thẩm Diệu Dương, hắn liền thuận miệng nói “Tôi hình như không có ngược đãi anh”.Thẩm Diệu Dương liếc hắn một Dục lại lập tức nói “Cũng đúng, anh ủ rũ như vậy khẳng định là bởi vì sự tuyệt tình của Tần Phương Vĩ”.“Anh ấy nói như vậy, tôi cũng không bất ngờ, trong mắt anh ấy, tình cảm của tôi rất rẻ, vừa rẻ lại vừa tiện”. Thẩm Diệu Dương tự giễu nói, khi hắn nghe thấy lời nói của Tần Phương Vĩ trong điện thoại, hắn liền cảm thấy sắc thái của thế giới này đã hoàn toàn biến mất, sự kiên trì của hắn đã không còn bất kỳ ý nghĩa Dục nhún nhún vai “Tôi không có hứng thú với sự dây dưa tình cảm của mấy người, anh kêu tôi đến không phải chỉ để tâm sự đó chứ?”Thẩm Diệu Dương tinh tế đánh giá Tần Dục “Cậu thay đổi rất nhiều”.“Đều là nhờ công lao của các người”. Tần Dục cười như không cười nói, nhưng ngữ khí của hắn hiển nhiên là không muốn dây dưa nhiều với Thẩm Diệu Diệu Dương rất tự mình biết mình, vì vậy nói ngay vào điểm chính “Tôi có cổ phần của Hoàn Thịnh, chúng ta hãy làm một giao dịch đi”.Tần Dục run lên nửa ngày, không mặn không nhạt nói “Xem ra Tần Phương Vĩ đối với anh cũng không tệ, anh giao cổ phần của mình ra, tôi sẽ tha cho anh”. Bây giờ Thẩm Diệu Dương đối với hắn mà nói đã vô dụng, bởi vì trái tim của người này đã hoàn toàn chết vì Tần Phương phim điện ảnh mới Hương Cỏ Xanh’ do Giải trí Hoàn Thịnh đầu tư đã thất bại thảm hại, người đầu tiên đứng ngồi không yên chính là các cổ đông của Hoàn Thịnh, bọn họ tập hợp lại tổ chức đại hội cổ động tạo áp lực cho Tần Phương Vĩ, cường liệt yêu cầu hắn tự từ chức để nhận lỗi, cấp cho cổ đông một câu trả lời hợp tháng trước vụ scandal của Tần Dục chính là thanh kiếm hai lưỡi, vừa khiến Tần Phương Vĩ thỏa mãn vì trả được thù, nhưng đồng thời cũng là cái cớ để nhóm cổ đông công kích cổ đông không quan tâm Tần Dục đến tột cùng là gay hay không, cũng không quan tâm Tần Dục có chơi ma túy, bắt cá nhiều tay hay không, bọn họ chỉ quan tâm Tần Dục là cây rụng tiền của công ty, miễn cưỡng đình công Tần Dục mấy tháng, đã tổn thất của bọn họ một số tiền lớn, tổng giám nghệ sĩ Thẩm Diệu Dương khó có thể không có lỗi, Tần Phương Vĩ cũng khó có thể không chịu trách Tần Dục, Phó Nhã mà công ty tận lực nâng lên cũng có chuyện, ngay sau đó phim điện ảnh mới công chiếu cũng có chuyện, Tần Phương Vĩ lại bị tung tin tác phong sinh hoạt có vấn đề, còn tổ chức giao dịch mờ ám, nên các cổ đông vô cùng hoài nghi năng lực của Tần Phương Vĩ, hi vọng gã có thể giao lại chức tổng giám đốc, để người có tài lên đảm nhiệm. Đoàn người nói năng rất đường hoàng, bất quá chỉ vì một khi Tần Phương Vĩ bị hạ bệ, bọn họ sẽ càng được phân nhiều ngon ngọt hơn mà thôi.“Từ chức?” Trên mặt Tần Phương Vĩ đều là vẻ trào phúng “Sau đó giao công ty cho ông sao?”Người đàn ông trung niên đầu Địa Trung Hại bị Tần Phương Vĩ nhìn chăm chú, đối mặt với sự ép hỏi của Tần Phương Vĩ, ông ta ưỡn ngực nói “Phương Vĩ, mỗi vị ở đây đều nhìn cậu lớn lên, cậu còn không tin chúng tôi sao? Mấy chú bác sẽ không hại cậu, cũng không phải muốn buộc cậu từ chức, chỉ hy vọng cậu có thể vì quyết sách sai lầm của mình, mà lựa chọn chính xác. Hoàn Thịnh không phải giao cho tôi, mà là giao cho chúng tôi, tôi tin tưởng các vị đang ngồi đây đều nguyện ý giúp cậu vượt qua cửa ải khó khăn này”.Địa Trung Hải sau khi nói xong, cái khác cổ đông khác đều phụ họa gật gật đầu.“Cửa ải khó khăn gì? Hiện tại Hoàn Thịnh không thể trả được lương hay không tạo ra được lợi nhuận? Bất quả chỉ là lợi nhuận hai quý hơi giảm bớt, các người liền đứng ngồi không yên? Còn muốn dùng thân phận trưởng bối để ép tôi”. Tần Phương Vĩ cười lạnh nói “Vậy xin hỏi, thời điểm hội họp bình thường, các vị trưởng bối đang ở đâu? Là ở bãi biển đầy nắng nào đó nghỉ phép, hay đang ngủ trên bụng của nữ nhân nào đó? Mấy năm qua các vị chưa từng xuất một chút lực nào cho công ty, hiện lại lại một hai đòi quan tâm tới tình trạng của công ty”.Một đám người bị Tần Phương Vĩ nói đến mặt lúc xanh lúc trắng.“Tần Phương Vĩ, cha của cậu không dạy cho cậu bốn chữ tôn kính trưởng bối viết như thế nào hay sao!” Địa Trung Hải dùng sức vỗ bàn một cái, nhưng bởi vì quanh năm ăn chơi, khí huyết thiếu hụt, cái vỗ này không có nửa điểm khí người khác thấy thế, cũng dồn dập giúp Địa Trung Hải nói chuyện, trong lúc nhất thời, đại hội cổ đông lại hò hét loạn cào cào như chợ Phương Vĩ bị một đám lão nhân làm cho có chút khó coi, trên mặt hiện ra màu xám đen “Ở công ty sẽ không bàn về bối phận, vẫn là bàn về cổ phần đi!”Tần Phương Vĩ nhìn quét qua mọi người một vòng “Ai cổ phần nhiều, người đó có quyền quyết định”.Lời này vừa ra, những người khác đều cảm thấy rất hận nhưng bọn họ cũng hết cách, cổ phần trong tay bọn họ gộp lại cũng không bằng một mình Tần Phương Vĩ, cho nên mới muốn liên hợp lại để gây khó dễ, ép Tần Phương Vĩ giao ra chức tổng giám đốc, nhưng nếu Tần Phương Vĩ vẫn đứng vững dưới áp lực, chết cũng không giao, bọn họ tạm thời cũng không có biện pháp.“Tần tổng nói thật hợp tình hợp lý”. Người lên tiếng chính là một vị cổ đông trẻ tuổi, mấy vị cổ đông đều cùng nhau quay lại nhìn hắn, hiển nhiên là để khinh bỉ tên phản đồ Phương Vĩ cau mày nhìn vị cổ đông kia, chỉ thấy trên mặt người kia là loại biểu tình xem kịch vui, trong lòng gã hơi động, nháy mắt tâm tư thông suốt, sắc mặt trở nên cực kỳ khó lúc này cánh cửa của phòng họp bị người ta đẩy ra, người tới mặc âu phục sang trọng vừa người, cà vạt màu rượu đỏ càng hiện ra vẻ tao nhã phóng khoáng, giày da thủ công màu đen sáng bóng lộng lẫy, khắp toàn thân từ trên xuống dưới không có gì là không tinh xảo xa hoa, nhưng chân chính làm người khác chú ý là khí chất đặc biệt trên người nam nhân, cho dù đi theo sau hắn cũng là những thanh niên anh tuấn cao lớn, nhưng cũng không sánh được với phần đặc biệt kia của hắn.“Tần Dục”. Tần Phương Vĩ gắt gao nhìn chằm chằm Tần Dục đang thong dong đi đến.“Thật ngại quá, tôi đã tới muộn”. Tần Dục mỉm cười áy náy nói, lại không hề áy náy ngồi xuống, một chút cũng không đem mấy người ở đây để vào vị cổ đông còn lại hai mặt nhìn nhau, có mấy người nhìn thấy cảnh này cũng hiểu được, đây là nội đấu của anh em Tần gia.“Anh, anh đã vì công ty khổ cực lâu như vậy, cũng đến lúc nên nghỉ ngơi rồi, em ủng hộ quyết định của mọi người”. Tần Dục rất là săn sóc Phương Vĩ nheo mắt lại “Cổ phần của cậu và dì Tưởng gộp lại cũng không bằng tôi”.Tần Phương Vĩ dừng một chút lại nói “Coi như cậu có dùng một số tiền lớn mua lại cổ phần của các cổ đông nhỏ và các cổ phiếu lẻ cũng không đủ”.Từ sau lần hai người ngả bài, Tần Phương Vĩ đã nhanh chóng sai người đi điều tra Tần Dục, gã khẳng định, vốn lưu động trong tay Tần Dục không đủ để hắn thu mua một lượng lớn cổ phiếu.“Nhưng anh còn quên một người”. Tần Dục cười cười “Thẩm Diệu Dương”.Đột nhiên đồng tử của Tần Phương Vĩ co rụt lại.“Tất cả gộp lại vừa vặn hơn anh 1,5% cổ phần, như vậy cũng đủ rồi”.Tần Dục nâng cằm lên, trong con người lấp lóe lưu quang, đem lời vừa nãy của Tần Phương Vĩ từng chữ từng chữ trả lại cho gã “Ai cổ phần nhiều, người đó có quyền quyết định”.Ngực của Tần Phương Vĩ phảng phất như muốn nổ tung, ngón tay run run co giật, đột nhiên, gã vung tay, khiến cái gạt tàn bằng thủy tinh văn mạnh xuống sàn, tạo nên âm thanh chói tai. Tất cả mọi người đều bị hành động của gã làm cho hết hồn, chỉ có Tần Dục vẫn hờ hững ung dung như cũ, thương thức sự phẫn nộ của Tần Phương Vĩ, hắn đã chờ ngày này rất Địa Trung Hải dẫn đầu đoàn người lúc trước hết nhìn Tần Phương Vĩ rồi lại nhìn Tần Dục, ông ta tưởng bức được Tần Phương Vĩ rơi đài, có thể làm loãng quyền nắm cổ phần của Tần Phương Vĩ, không nghĩ tới nửa đường lại nhảy ra một Trình Giảo Kim, hơn nữa lại là Tần Dục trước giờ chưa bao giờ quản chuyện của công ty, bây giờ trong lòng ông ta rất khó chịu, Địa Trung Hải suy nghĩ, cậu hai Tần này xem ra càng khó đói phó hơn so với cậu cả.“Tần Dục à, việc này còn cần phải thương lượng lại, quản lý một công ty không thể so với đóng phim, tùy tiện làm là có thể làm được, cậu...”Địa Trung Hải nói chưa được nửa câu liền bị ánh mắt âm lãnh của Tần Dục làm cho sợ đến không dám nói nữa.“Nhóm chú bác nãy giờ họp lâu như vậy chắc cũng đã mệt rồi, mau ra ngoài trước nghỉ ngơi đi”. Lời nói của Tần Dục rất là khách khí, nhưng người của hắn đã từng người từng người đứng sau mấy vị cổ đông, một bộ nếu các vị không tự đi chúng tôi liền giúp các vị này bọn họ biết mình đá phải tấm sắt rồi, một người hai người ở đây đều là mấy tên già đầu, tuy rằng muốn quyền, nhưng càng muốn được hưởng phúc, không cần thiết phải cứng rắn đối đầu với Tần Dục, thêm vào đó vị cổ động trẻ tuổi trước đó ủng hộ Tần Phương Vĩ cũng đã chủ động rời đi rồi, những người khác nhìn nhau vài lần sau đó cũng rời đi, trong nháy mắt, trong phòng họp to lớn này chỉ còn lại mình Tần Dục và Tần Phương Vĩ.“Cậu muốn thế nào? Dùng thủ đoạn của tôi để đối phó lại tôi, hay cảm thấy không giết chết tôi thì sẽ không hết hận?” Đại khái vì đã bị bức đến tuyệt cảnh, trái lại Tần Phương Vĩ lại bình tĩnh trở Dục không hề trả lời câu hỏi của Tần Phương Vĩ, chỉ nhìn Tần Phương Vĩ chăm chú, rơi vào trầm mặc thật kia hắn từng nghĩ sau khi đoạt được công ty hắn sẽ chậm rãi dằn vặt Tần Phương Vĩ, nhưng bây giờ sau khi biết rõ chân tướng, người muốn giết hắn lại là một người khác, mà Tần Phương Vĩ phí hết tâm tư muốn dằn vặt hắn kia, bất quá chỉ bởi vì cảm thấy không công bằng mà thôi.“Từ khi nào anh bắt đầu có ý nghĩ muốn hại tôi”. Giọng điệu của Tần Dục rất bình thản, cho dù là hỏi nhưng lại phảng phất như không Phương Vĩ mím đôi môi khô khốc “Hồi cậu vừa mới tốt nghiệp cấp ba liền chạy tới nói với tôi muốn tham gia cuộc thi Ngôi Sao Ngày Mai, lúc đó tôi cũng không để ý lắm, không nghĩ tới cậu lại không nhờ vả bối cảnh Hoàn Thịnh cũng có thể một đường nổi tiếng, trở thành ngôi sao mới hot nhất trong số các tuyển thủ, cậu có biết lúc cậu hưng phấn nói với tôi mình bắt đầu nổi tiếng, có thật nhiều fan hâm mộ, trong lòng tôi sợ hãi đến cỡ nào không”.“Theo sự càng ngày càng nổi tiếng của cậu, sự căm ghét ngột ngạt trong lòng tôi cũng càng ngày càng không thể khống chế, cha vô cùng ủng hộ việc cậu tiến vào giới diễn viên, ông ta vì cậu mà cung cấp đoàn hộ tống tốt nhất, ông ta vì cậu mà cung cấp đoàn tuyên truyền tốt nhất, cho dù cậu có chọc ra phiền phức gì, ông ta đều giúp cậu đè xuống, trước khi chết, ông ta còn căn dặn tôi phải chăm sóc cậu thật tốt, ông ta nói ông ta nhìn ta cậu có thiên phú và năng lực để trở thành một siêu sao”. Tay của Tần Phương Vĩ run rẩy lợi hại hơn, gã nhếch miệng nở một nụ cười vặn vẹo “Tôi lúc đó liền hỏi ông ta, nếu ông ta đã có thể bảo vệ cậu, vì cái gì lại không thể bảo vệ mẹ tôi?”“Tôi rốt cuộc cũng đã hỏi ra! Hỏi ra câu hỏi mà mình luôn giấu kín trong lòng suốt 20 năm!” Tần Phương Vĩ dần trở nên kích động, nhưng giống như ngồi xe vượt núi, ngữ điệu của gã trong nháy mắt liền như rơi xuống đáy vực “Bất quá khi đó ông ta đã gần hôn mê, nên tựa hồ cũng không thể nghe thấy tôi hỏi cái gì, sau đó ông ta chết, chết vô cùng thoải mái, chết xong là chấm dứt mọi chuyện”.“Tần Thịnh có thể bảo vệ cậu, có thể vì cậu mà quét sạch mọi kẻ gây bất lợi cho cậu, vậy tại sao ông ta lại không thể bảo vệ mẹ tôi! Nếu lúc đó ông ta nguyện ý đứng ra, mẹ tôi đã không bị những lưu ngôn phỉ ngữ* Lời đồn đãi bịa đặt đó bức tử!” Tần Phương Vĩ mạnh mẽ kéo lấy cà vạt của Tần Dục, hai mắt đỏ sậm giận dữ nói.“Cậu càng nổi tiếng, tôi lại càng hận! Hận không thể giết chết cậu!”Khí tức phẫn nổ không ngừng phun lên khuôn mặt không đổi sắc của Tần Dục “Nói như vậy, ít nhất mười mấy năm trước khi tôi làm diễn viên chúng ta vẫn là anh em”Tay của Tần Phương Vĩ cứng đờ, cuối cùng trên mặt lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn so với khóc “Đúng vậy”.“Nhưng như cậu nói lúc ở bệnh viện, chuyện đã đến nước này, điều đó cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì”.Tần Phương Vĩ chậm rãi buông bàn tay đang nắm lấy cổ áo Tần Dục ra, còn rất tri kỷ thay hắn chỉnh lại một chút “Nếu như cậu muốn dùng phương pháp của tôi để đối phó tôi thì không cần, để tôi ngã xuống từ tầng 30 này không phải càng dễ dàng hơn sao?”Tần Phương Vĩ nghiêng đầu, cách tấm kính thủy tinh nhìn xuống toàn cảnh thành phố Kinh Cảng.“Thẩm Diệu Dương có phải là đã rời khỏi Kinh Cảng rồi không?” Tần Phương Vĩ cảm thấy nếu Thẩm Diệu Dương đã giao ra cổ phần, gia tăng lợi thế cho Tần Dục, thì Tần Dục tất nhiên sẽ buông tha cho hắn.“Tôi cũng không biết anh ta đi đâu, hơn nữa tôi cũng không muốn mạng của anh”.Tần Phương Vĩ kinh ngạc nhìn về phía Tần Dục.“Thẩm Diệu Dương đã cùng tôi làm một giao dịch, anh ta muốn tôi tha cho anh”.Sự kinh ngạc trong mắt Tần Phương Vĩ t dần dần biến thành một loại chấn động.“Anh ta nói cho dù thế nào, cũng lưu lại cho anh một mạng”. Tần Dục rũ mi mắt xuống, hàng mi dài nhỏ che khuất cảm xúc trong mắt này, hai vị sĩ quan cảnh sát trẻ tuổi đẩy cánh cửa lớn đi vào, đứng ở trước mặt Tần Phương Vĩ nói “Tần Phương Vĩ tiên sinh, ngài bị tố cáo đã vi phạm nhiều điều luật kinh tế, xin ngài đi theo chúng tôi về cục để hổ trợ điều tra”.Tần Dục nhàn nhạt nói “Hãy đi đến địa phương anh nên đi đi”.Còng tay lạnh lẽo được còng vào cổ tay Tần Phương Vĩ, Tần Dục nhìn thấy ánh sáng trên người gã tựa hồ như biến mất không còn, lộ ra một luồng tiều điều, không biết có phải bởi vì thời khắc cuối cùng gã đã hiểu lầm Thẩm Diệu Dương, hay là bởi vì gã lại thua bởi chính khi rời đi, Tần Phương Vĩ mấp máy đôi môi, trầm giọng nói “Kỳ thực... Tôi chưa bao giờ có ý nghĩ hại chết cậu”.Tần Phương Vĩ đi rồi, Tần Dục nghĩ đây sẽ là lần ly biệt dài nhất trong hai mươi mấy năm qua của hai anh em bọn còn bé, quan hệ của Tần Dục và Tần Phương Vĩ cũng không tốt lắm, thẳng đến một lần Tần Dục cùng bạn học trong trường đánh nhau, một chọi một, đối phương bị đánh cho thảm hại, sau này liền dẫn theo nhiều người đến trả thù mình, một mình hắn dù có mạnh đến đâu cũng khó có thể đánh lại nhiều người như vậy, sau đó Tần Phương Vĩ đi ngang qua, gã cũng không có bỏ chạy, mà gia nhập vào cuộc chiến, cuối cùng đám người kia cũng không chiếm được lợi, hai người bọn họ cũng bị đánh cho mặt mũi sưng vù. Từ đó trở về sau, quan hệ giữa hắn và Tần Phương Vĩ mới tốt lên, từ từ, tốt như anh em ruột thịt, hắn cơ hồ đã quên mất hai người bọn họ không phải là từ một mẹ sinh đối với Tần Phương Vĩ đã từng mâu thuẫn, đã từng sợ, đã từng yêu, đã từng hận, cũng đã từng muốn tự tay xé nát đối phương, nhưng tại thời khắc cuối cùng, hắn vẫn lựa chọn bỏ qua cho Tần Phương như Tần Phương Vĩ nói, gã chưa từng có ý nghĩ giết chết Tần Dục, mà Tần Dục có lẽ cũng không có cách nào thật sự hạ độc thủ với Tần Phương Vĩ.“Tần Dục, nếu anh khổ sở muốn khóc thì hãy khóc đi”.Chẳng biết từ lúc nào, Lục Giác đã đi vào, dùng đôi tay ấm áp trắng nõn của mình phủ lấy bàn tay lạnh lẽo của Tần Dục
Tốt, Nói Em ĐóTác giả Tam Thập Tửu Thể loại Đam Mỹ, Truyện Sắc Nguồn Tên Hán Việt《 thuyết hảo …[ĐAM MỸ] HÀO MÔN BĨ THIẾU-Edit Strangers Ex -Beta Strangers Ex -Tác Giả Tháng Chín Sơ Ngũ -Thế Loại Đam Mỹ, Trọng Sinh, …
lần nữa lên đỉnh cao