Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện : Chuyện do em quyết định. Tác giả : Dung quang Chương 1. Trước / 65 Sau >> Mục lục | Xuống cuối . Like ủng hộ fanpage của Thảo nha: Trước đây ,Dư Điền Điền đã nhìn thấy Trần Thước rất nhiều lần, nhưng cũng chỉ là nhìn thấy mà thôi Quyết định 3823/QĐ-UBND năm 2022 phê duyệt Đề án Tuổi trẻ Thủ đô tham gia tuyên truyền, giữ gìn trật tự an toàn giao thông giai đoạn 2022-2025 do thành phố Hà Nội ban hành 3823/QD-UBND,Quyết định 3823 2022,Thành phố Hà Nội,Đề án tuyên truyền an toàn giao thông,Tuyên truyền giữ gìn an toàn giao thông,Đề án tuyên Đọc truyện Chuyện Do Em Quyết Định của tác giả Dung Quang, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Hiện menu doc truyen. Chuyện Do Em Quyết Định. Tác giả: Dung Quang. Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: nguyennphuongg.wordpress.com. Trạng thái: Nhi có một cuộc sống mà bao giờ mơ ước, một người chồng thành đạt, điển trai, yêu thương vợ hết mực. Một người mẹ chồng tâm lý yêu thương con dâu. Liệu cuộc sống của Nhi có thật sự màu hồng? Mời quý gị các bạn cùng đón nghe truyện audio tình cảm Lỡ Một Nói chung truyện hay , đề cử , chuẩn 2s nha ko sắc gì đâu vì cảm thấy tr này rất thực tế ko quá ngôn tình ==' nhiều ng đọc sẽ phản cảm vs nam chính nhưng m thấy anh ấy nói rất đúng , kỹ thuật của nữ chính rất kém , nếu a ấy ko nói để cô ấy sửa thì sẽ mãi mãi là y Fast Money. Cùng đọc truyện Chuyện Do Em Quyết Định của tác giả Dung Quang tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại convert Chuyện này ta quyết địnhThể loại Hiện đại, miệng tiện, ấm áp, HE…Số chương 50 ChươngConvertor [email protected]Raw QuickTranslate , Baike,…Biên Tập [Phương]Couple Trần Thước – Dư Điền Điền“Này, này, cậu biết tin gì chưa ? Nghe nói y tá Dư khoa nhi tỏ tình với bác sĩ Trần khoa ngoại đấy !”Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân , mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này !Không ngờ tới giờ tan việc , bác sĩ Trần lại tự mình đến gặp cô“Y tá Dư , nghe nói em thầm thích tôi ? “….Nhiều năm sau đó , Dư Điền Điền mới biết, người tạo tin đồn bậy bạ ngày đó không phải ai khác mà chính là bác sĩ Trần … Chuyện Do Em Quyết Định Tác giả Dung Quang Tên convert Chuyện này ta quyết định Thể loại Hiện đại,miệng tiện, ấm áp, HE… Số chương 50 Chương + 4 Ngoại Truyện Convertor Tamquay Raw Biên Tập [Phương] Poster TYS Quotes – Confession Ngôn Tình Couple Trần Thước – Dư Điền Điền Giới Thiệu “Này, này, cậu biết tin gì chưa ? Nghe nói y tá Dư khoa nhi tỏ tình với bác sĩ Trần khoa ngoại đấy !” Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần rồi. Sau khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân , mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này ! Không ngờ tới giờ tan việc , bác sĩ Trần lại tự mình đến gặp cô “Y tá Dư , nghe nói em thầm thích tôi ? “ …. Nhiều năm sau đó , Dư Điền Điền mới biết, người tạo tin đồn bậy bạ ngày đó không phải ai khác mà chính là bác sĩ Trần … P/s Ngoại truyện tác giả chỉ viết trong SXB bên Trung , nếu như có ai đăng lên mạng mình sẽ edit lại còn không thì thôi nhé hehee ***** Quotes Vì tối nào cũng gọi điện cho Dư Điền Điền, Trần Thước đã biến thân thành tên cuồng chó đủ tiêu chuẩn.“Dư Điền Điền, Hotdog nhà tôi vẫn khỏe đấy chứ?”“Dư Điền Điền, tối nay em cho Hotdog nhà tôi ăn gì vậy?”“Dư Điền Điền, em bảo Hotdog sủa hai tiếng cho tôi nghe thử đi, tôi muốn biết nó đang còn sống hay không.”…Lời dạo đầu của anh ngày nào cũng phải nhắc tới Hotdog, nhưng đề tài luôn thay đổi rất nhanh, cuối cùng lạc đề vạn dặm, một chút chuyện cũng không liên quan gì tới Hotdog.“Dư Điền Điền, trưa nay em ăn gì vậy? Tôi nói em nghe mấy món ăn ở Thượng Hải quả thực rất khó ăn, vừa ngọt lại ngấy ngấy không thích hợp với người đầy nam tính như tôi chút nào.”“Dư Điền Điền, bây giờ tôi đang đói bụng lê lết khắp nơi, chờ tôi về em nhất định phải mở đại tiệc cho tôi đấy!”“Dư Điền Điền…”Đề tài luôn bắt đầu bằng Hotdog, nhưng những câu chuyện sau đó cuối cùng cũng chỉ liên quan đến Dư Điền Điền Điền, Dư Điền Điền…Nhiều lúc cô rất ghét cái tên mình vì nó thật khó nghe, nhưng mỗi ngày có một người gọi điên cho cô lại dùng giọng nói nhẹ nhàng gọi tên cô như vậy khiến cô cảm thấy cái tên này cũng không phải khó nghe cho thứ tư anh đi công tác, Dư Điền Điền tinh ý cảm giác được Trần Thước hơi lạ so với bình bấm điện thoại, lần đầu tiên không nhắc đến Hotdog mà chỉ gọi một tiếng Dư Điền Điền, sau đó liền im ngồi trên sofa xoa đầu HotDog tò mò hỏi anh “Tại sao anh không nói gì nữa?”Trần Thước im lặng trong chốc lát rồi mới đáp lời “Tôi bây giờ đang ở Mỹ.”***Sau khi kết thúc ba ngày họp ở Thượng Hải, đêm hôm đó Trần Thước liền ra sân bay Phổ Đông, ngồi máy bay tám tiếng từ Thượng Hải tới thẳng Chicago, bảy giờ sáng đã tới nơi đỗ lại trước một tòa nhà hai tầng sơn màu hồng pha trắng cấu trúc theo lối hiện đại, trước nhà là sân cỏ lớn đã bị bao phủ trắng bởi tuyết, trên mái nhà cũng một mảnh trắng Thước biết rõ cấu tạo ngôi nhà này, ngựa quen đường cũ vòng qua gian phòng trước, đi vào gian nhà phía sau tầng một, đứng lại trên hành lang bên cạnh cây ngô đồng Pháp, anh tựa lưng vào thân cây giấu mình dưới bóng cây rậm nơi đó, trong ánh sáng mờ mờ của đình viện, có một cô gái đang ngồi trên xe lăn, thực hiện những động tác tiến hành hồi phục trị liệu dưới sự chỉ đạo của bác Trần Thước nhìn cô thì cô đang đỗ xe lăn lại, dùng tay vịn lấy hai tay cầm, từng chút cố gắng khởi động thân lắc lư, nghiêng ngả, lại được bác sĩ nâng đở, vịn hai tay cầm cố gắng muốn bước đi. Nhưng mới chỉ bước được một bước, thân thể cô đột nhiên nghiêng qua, lại ngã về xe lăn lần đông ở Chicago rất lạnh, tuyết đọng dưới đất đã được quét gọn vào hai bên, cô gái kia lại cố gắng thử một lần nữa, từng giọt mồ hôi lấm tấm lăn vương trên nắng mặt trời khiến những giọt mồ hôi kia lấp lánh như những viên kim cương nhưng lại chỉ khiến Trần Thước cảm thấy đau nhói trong lần cô ngã vào xe lăn, sắc mặt Trần Thước liền đen đi vài tay nắm chặt thành nắm đấm, theo động tác của cô mà càng ngày càng mấy lần thất bại người đàn ông kia liền nói với cô “Đừng gấp, gấp cũng không làm được gì, em phải bình tĩnh mới đi được.”Cô gái ngồi tại trên xe lăn chậm rãi cúi đầu, sau một lúc mới khẽ giọng nói một câu “Em không vội.”Đương nhiên cô biết có vội cũng vô dụng.“Cả đời này em cũng chỉ như bây giờ, thật sự em không vội nhưng mà em sợ…” Sau một lúc, cô mới nhẹ giọng nói một câu khiến người ta khó mà nghe rõ được.“Em chỉ sợ… chỉ sợ anh hai sẽ thất vọng.”Anh đứng sau thân cây, phải dùng toàn bộ sức lực mới có thể kiềm chế mình không được xuất hiện trước mặt gái gái anh năm nay chỉ mới hai mươi ba tuổi, đang đứng trước độ tuổi đẹp nhất của một người con ở cái tuổi này cô lại tàn tật, không thể đi lại, lại càng không thể cầm bút vẽ để thực hiện mơ ước từ bé của Hi đưa lưng về phía anh cho nên anh không thấy biểu tình trên mặt chỉ dám đứng ở phía xa nhìn cô, tầm mắt dừng lại trên đôi chân không bình thường kia của tim như bị ai đó xe đứng sau thân cây rất lâu rất lâu, lâu đến mức khi Trần Hi kết thúc buổi phục hồi trị liệu, chuẩn bị xoay người về phòng thì anh mới vội vàng tìm chỗ nấp khi rời đi, anh ngồi trên xe bus gọi điện thoại cho Trần gái nhỏ ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng hỏi anh “Anh hai, anh đang làm gì đó?”Khi nghe thấy giọng nói hoạt bát vui vẻ kia, trong đầu anh liền nhớ đến dáng vẻ chật vật cố gắng trong sân mấy phút nhắm mắt lại, bình tĩnh đáp lời cô “Anh hở, bận cả ngày, vừa cho Hotdog ăn xong, đang chuẩn bị đi ngủ.”Anh và cô cách nhau cả một bờ biển Thái Bình Dương, hai múi giờ chênh nhau 11 tiếng 37 cô giờ là sáng sớm hẳn bên anh là ban anh đang mơ mộng đẹp hẳn là cô đang tiến hành phục hồi trị giờ phút này khi cô đang kể chuyện rất vui vẻ, lại trở thành ngọn nguồn của những nỗi đau trong lòng Hi bắt đầu kể cho anh nghe những câu chuyện thú vị một tuần cô tới thư viện thành phố, đọc sách đến quên cả thời gian, cuối cùng lúc vội vàng ra về thì có một người tốt bụng đẩy xe lăn ra khỏi thư viện giúp cô, mà cái người tốt bụng kia lại vừa đúng là người Trung đây vài ngày, khi cô tới tiệm cà phê uống trà chiều, sơ ý đặt ví tiền trên bàn rồi quên không cầm về, lại có người tốt bụng đuổi theo trả lại ví tiền cho cô ——“Anh hai, anh đoán xem người đó thế nào? Kỳ lạ là đó cũng là người lần trước đã giúp em ở thư viện!”Cô chỉ nói những chuyện vui vẻ chứ không hề đề cập tới nỗi đau của chỉ cười đáp lại, không hề quan tâm đến chuyện hai gò má đang ướt đẫm nước mắt.***Dư Điền Điền ngừng thở, loáng thoáng nghe thấy sự nghẹn ngào trong giọng nói người đàn ông ở đầu dây bên đứng dậy từ sofa, từ từ đi đến cửa sổ sát mặt đất nhà anh, ngắm nhìn khung cảnh về đêm của một nửa thành trời màu xám đen, bởi vì mặt trời đã xuống núi mà đêm nay dự báo sẽ có cơn mưa tuyết tuyết rơi cũng không làm cho cô vui lên trạng của cô giờ này là vô cùng phức là lần đầu tiên anh nhắc tới bệnh tình của Trần Hi với nói “Chúng tôi cứ như những diên viên hề, mỗi người cố gắng diễn nhân vật của chính mình ——con bé đã không thể bước đi nhưng lại rất kiên cường lạc quan, mà tôi là kẻ cuồng công việc, nhưng cô dù bận trăm công ngàn việc vẫn nhớ đến người anh trai này.”“Nhưng hai người chúng tôi đều biết, kỳ thật chuyện trước kia giờ đã là quá khứ, cuộc sống hiện tại của chúng tôi cũng không hề giống những gì đã nói qua điện thoại. Nó vì mất đi giấc mơ mất đi khả năng cảm nhận của thân thể mà đau khổ dày vò, còn tôi lại vì nó đau khổ mà thương tâm gấp trăm, dày vò gấp ngàn lần.”Người đàn ông kia là người không thích bộc lộ tâm trạng của mình với ai khác, trước giờ anh đều vô tình hay cố ý dùng vỏ bọc đầy gai bên ngoài để che dấu cảm xúc thật trong lòng giờ phút này đây, anh đã quên mất phải che giấu nỗi đau ấy thế nào trước cô thế không có mặt nạ, cũng không cần ngụy trang nói “Dư Điền Điền, tôi phải làm sao bây giờ? Nếu như có thể, tôi hận không thể đem hai chân mình cho nó, chỉ cần nó khỏe mạnh, chỉ cần nó vẫn là Hi Hi cười ha ha lạc quan như trước, chỉ cần nó còn có thể vẽ …”“Nếu như có thể quay lại quá khứ, tôi hi vọng người ngồi trên xe lăn kia là tôi.—— mà việc đó phải là tôi làm mới đúng. Tôi là anh trai, hẳn là tôi phải đuổi theo mẹ chứ không phải kẻ máu lạnh ngồi trong phòng, đeo tai nghe, dùng lý do phản nghịch của tuổi mới lớn không quan tâm đến chuyện ba mẹ cãi nhau ngoài như anh có thể chạy theo mẹ sớm như người chạy theo mẹ ra ngoài là anh mà không phải là Hi lẽ anh vốn có thể ngăn cản mọi chuyện, anh có thể ngăn mẹ, có thể ngăn lại chiếc xe bị mất đà mọi chuyện có thể thay đổi, sẽ không có ngày hôm Thước ở đầu dây điện thoại bên kia khóc không thành Điền Điền đứng trong căn phòng tầng mười bảy, quan sát nửa thành phố, đột nhiên không thể nói được câu nghĩ, kỳ thật người đàn ông này cũng không khác chàng hoàng tử quái vật trong câu chuyện cổ tích, bọn họ đều cô đơn trong tòa nhà cao cao tại thương, dùng bụi gai sắc nhọn mà bảo vệ chính như cô không tự mình bước vào tòa thành này, có lẽ cô sẽ luôn cho rằng anh là kẻ mang khuôn mặt đáng ghét, dã thú khiến người người căm hiện tại, cô đã bước vào nơi này và ở lì trong thế mọi chuyện đều có ý nghĩa Điền Điền cầm di động, rất lâu sau mới khẽ giọng nói “Đừng khóc, bác sĩ Trần, tôi ở đây chờ anh, nếu như anh muốn khóc, đợi về nhà rồi khóc được không.”Tha hương nơi xứ lạ, nhân tình đạm bạc, làm gì có ai an ủi anh?Không có ngạo như anh, tự tin như anh, lại có ai sẽ đau lòng vì anh đây?Ngoại trừ ở đây nước mắt rơi đầy mặt, sau đó mới từ từ nhận ra một chuyện khi anh đang khóc thầm sau lưng Hi Hi thì kỳ thật cô cũng giống như vậy, giấu mình ở nơi Trần Thước không thấy mà khóc sưng mắt vì chuyện của dây bên kia bỗng truyền đến tiếng nhắc nhở hành khách lên máy Thước nói “Anh về đây, Dư Điền Điền.”Anh tắt máy, bước lên cửa máy bay chở anh cùng tâm trạng nặng nề bay lên trời cao cách mặt đất 3000 met, Trần Thước nghĩ, chờ sau khi anh trở về nhất định phải kể chuyện cười cho Dư Điền Điền cười là như vậy em xem, tâm trạng anh tồi tệ như vậy, máy bay cũng không vì thế mà gặp nạn, điều này chứng tỏ ông trời muốn thành toàn cho anh về nước ăn bữa tiệc lớn của em, nếu em không mời tôi ăn một bữa tiệc lớn ở khách sạn năm sao, quả thực đang làm trái ý trời nhếch miệng bất giác cười, nhưng trong mắt lại không có chút vui vẻ này, anh chỉ có thể nhắm mắt lại tựa đầu vào ghế máy bay, tự nói với mình, chỉ cần về nhà là tốt cần về nhà, chỉ cần nhìn thấy Dư Điền Điền, mọi chuyện phiền não sẽ biến Dư Điền Điền tắt di động, xoay người nhìn Hotdog đã thân thiết với cô mấy hôm nay, cúi người cô ôm nó vào nói “Anh ấy đau lòng, tao cũng đau lòng, phải làm thế nào bây giờ?”Nếu về nhà, chí ít tám tiếng nữa Trần Thước mới có thể trở bỗng nhiên cô không muốn về nhà nữa, nếu như anh trở về phải đối mặt với căn phòng trống rỗng này, một mình sẽ cảm thấy khó chịu phải không?Người đau lòng vì anh cũng chỉ có ôm Hotdog, lại không ngờ con chó lông vàng này dường như cũng cảm nhận được nỗi buồn của cô, nó đột nhiên cọ cọ vào cằm cô, vùi đầu vào lòng như một cái ôm ra nó và chủ nhân của nó không chỉ tính cách khó ưa như nhau, ngay cả nội tâm mềm mại cũng không khác Điền Điền đột nhiên cong khóe môi, cười đến khóe mắt ướt nhẹp một mảnh. Sau khi Dư Điền Điền từ nhà Trần Thước trở về, Lục Tuệ Mẫn liền mở cuộc tra khảo dưới hình thức mười vạn câu hỏi vì Điền Điền vừa mới ngồi xuống sofa, cô nàng liền ném chuột máy tính, game võng du cũng không thèm chơi nữa, chạy tới ngồi sát vào Dư Điền Điền, “Này này này, mình đã suy nghĩ chuyện này lâu lắm rồi, trước đây không phải cậu rất ghét bác sĩ Trần đó sao? Mà sao bây giờ thái độ bỗng nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ vậy?”Dư Điền Điền dịch mông sang bên một chút, không biết nên bắt đầu nói từ Tuệ Mẫn lại tiếp tục thao thao bất tuyệt, “Bác sĩ Trần này, tuy rằng rất đẹp trai, điều kiện bên ngoài cũng được, nhưng tính cách anh ta rất khó chịu. Này, mình nói Dư Điền Điền, vì sao cậu lại thích anh ấy?”Vì sao nhỉ?Dư Điền Điền cũng tự hỏi bản thân câu hỏi này rất nhiều lần rồi, rõ ràng anh mồm miệng độc địa như vậy, mở mồm ra là nói móc cô vài câu, làm cho cô khó chịu trong lòng, hận không thể cắn anh vài thích chính là là thích thế không trả lời được câu hỏi của Lục Tuệ Mẫn, cô đáp lời ấp úng vài câu rồi đi thẳng vào phòng bếp rót nước ngờ hôm nay Lục Tuệ Mẫn dai như đỉa bám theo ngay sau cô, “Này, vì sao không trả lời câu hỏi của mình? Tớ nói này, tối hôm qua cậu không về nhà, chẳng lẽ hai người… đã gạo nấu thành cơm rồi hả?”Dư Điền Điền không kịp nuốt hết ngụm nước, phụt một tiếng phun toàn bộ đống nước trong miệng ra, thật công bằng… vừa lúc phun trúng mặt Lục Tuệ đó cuộc tra khảo mười vạn câu hỏi vì sao cuối cùng cũng kết thúc hoàn vừa luống cuống tay chân giúp Lục Tuệ Mẫn lau mặt, vừa cười ngửa tới ngửa lui, “Ha ha ha, ai bảo cậu hỏi cho lắm vào, ai bảo cậu nói lung tung, lần này gặp báo ứng rồi kìa …”Lục Tuệ Mẫn vẻ mặt tức giận đẩy tay của cô ra, “Dư Điền Điền, cậu thật ác độc!”Cô nàng oán hận vừa đi vào phòng tắm, vừa nghiến răng nghiến lợi mắng “Không muốn nói thì cứ nói thẳng ra! Trả thù người ta cũng đừng làm vậy chứ! Trời mới biết đống nước cậu phun ra có bao nhiêu vi khuẩn bắn vào khuôn mặt như hoa như ngọc của người ta!” Cô nàng quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn Dư Điền Điền, “Mình sẽ kể lại cho bác sĩ Trần nghe!”Dư Điền Điền híp mắt cười nói “Nếu vậy anh ấy nhất định sẽ ghen.”“Ghen… Ghen cái gì chứ?” Lục Tuệ Mẫn đứng lại, vẻ mặt hoài nghi, “Chuyện ấy mà anh ta cũng nghĩ ra được, muốn bị cậu phun nước bọt vào mặt sao? Ha ha, không phải đầu anh ta có vấn đề đấy chứ?”Dư Điền Điền hừ một tiếng đáp lại, vừa rót lại chén nước, trong đầu hiện ra một màn tình nồng ý mật cùng bác sĩ Trần trên sofa sáng sớm hôm nay, “Hai người yêu nhau thỉnh thoảng làm vài chuyện trao đổi nước bọt chẳng lẽ không phải nó sẽ có ích cho quá trình phát triển mối quan hệ đó sao?”“Ha ha, mình nói này!” Lục Tuệ Mẫn kích động vọt tới, cũng mặc kệ trên mặt đang dính bao nhiêu nước, vừa kéo áo Dư Điền Điền hỏi, “Cậu đã quyết định là bác sĩ Trần rồi?”Dư Điền Điền tít mắt cười gật đầu.“Đại ý là, hai ngươi bây giờ đang yêu nhau?”Dư Điền Điền lắc Tuệ Mẫn hồ đồ, “Cậu đã giải quyết anh ấy rồi, nhưng hai ngươi lại không phải đang yêu nhau… Đây là chuyện gì vậy?”“Chuyện chính là, anh ấy mê tớ thất điên bát đảo, cho nên đang ở nhà chuẩn bị triển khai tấn công nhiệt tình, chính thức theo đuổi mình.” Dư Điền Điền vẻ mặt rất đắc ý, chỉ kém không hai tay chống nạnh ngửa mặt lên trời cười ha ha mấy cái cho bõ đó cô liền bắt đầu khẽ hát, cầm khăn lau rửa những chiếc đĩa Lục Tuệ Mẫn còn chưa kịp rửa cho bữa sáng vừa xong, vừa rửa, còn vừa múa máy loạn xạ, bộ dáng vênh váo khiến người ta hận không thể đá cô ra khỏi thần thoải mái cất giọng hát vịt đực hát lên một bài ca rất hào hùng “Sông lớn hướng Đông Lưu, sao trời hướng Bắc Đẩu, hò dô ta, một hai hò dô ta…”Lục Tuệ Mẫn mặt không biến sắc dựa ở cửa phòng bếp, lấy tay lau vệt nước còn vương lại trên mặt, “Bác sĩ Trần mà nhà cậu biết cậu bôi đen hình tượng của anh ấy thế này thì sẽ tiếp tục thích cậu sao? Cậu phải kiềm chế chút đi, đừng đem hình tượng cô gái tươi sáng phá hủy như vậy. Phá vỡ ảo mộng của bác sĩ Trần, sau đó anh ấy sẽ đá cậu —— ““Cậu đang ghen tị với anh ấy đấy à.” Dư Điền Điền dứt khoát nói, cuối cùng còn ra vẻ thâm tình chọt chọt cằm cô nàng, “Cậu yên tâm đi, chó là bạn của con người, mình sẽ không ngược cậu mỗi ngày đâu.”Lục Tuệ Mẫn chỉ muốn đánh cô một trận, sau đó ném thẳng từ ban công xuống.***Trần Thước chưa từng theo đuổi con gái, tuy rằng tính thoáng ra, anh cũng có nhiều người theo đuổi, nhưng anh chưa từng cúi mình theo đuổi bất cứ cô gái lần này, không chỉ muốn theo đuổi Dư Điền Điền, anh còn vắt hết đầu óc, nghiêm túc bắt bước lên con đường khổ anh gọi điện thoại cho Hi Hi, đầu tiên thì quanh co lòng vòng hỏi cô một vài vấn đề kỳ lạ, ví dụ như “Con gái bọn em thích được tặng thứ gì?”Hi Hi ở đầu dây bên kia tò mò hỏi “Vậy cũng phải xem lúc đó là lúc nào, ví dụ như ngày sinh nhật thì hi vọng có người sẽ tặng mình một chiếc banh gato mang ý nghĩa đặc biệt, lại ví dụ như ngày lễ tình nhân thì lại muốn được nhận hoa hồng, lại ví dụ như —— ““Không cần ví dụ, là lúc… không có chuyện gì, cũng không phải ngày gì đặc biệt, lúc đó thì nên tặng quà gì?”Hi Hi suy nghĩ một chút, “… Lúc bình thường thì, em muốn nhận được tiền nhất, sở dĩ có người cho mình tiền, đó nhất định là chuyện tốt.”Vì vậy ngày hôm sau trước khi Trần bác sĩ đi làm, anh ra thẳng cây ATM rút tiền, còn chu đáo lái xe tới trước cửa chung cư của Dư Điền Điền đón cô và Lục Tuệ Mẫn đi thấy anh còn chưa mở miệng nói chính thức theo đuổi mình, Dư Điền Điền giả vờ giả vịt nói “Bác sĩ Trần anh quả thực là người tốt, còn tiện đường qua đón chúng em đi làm.”Lục Tuệ Mẫn mau lời chen miệng “Đâu có đâu có, bác sĩ Trần người ta là cố ý tới đón cậu, tiện đường qua đón mình —— tôi đoán tôi mới là người được tiện đường.”Cô nàng đặc biệt lấy lại mặt mũi cho anh, Trần Thước từ kính chiếu nở nụ cười rạng rỡ với cô, lấy đó làm cảm xe đến trước cửa bệnh viện, Lục Tuệ Mẫn vô cùng biết điều nhảy xuống xe, vẫy tay một cái liền chạy mất, “Tôi đi trước, có chút chuyện cá nhân cần giải quyết!”Chuyện cá nhân đó là có thật hay không, kỳ thực trong lòng mọi người đều ra khỏi bãi đỗ xe, nhìn trái nhìn phải đều không thấy ai, Trần Thước tiến lên một bước, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp vuông nho nhỏ, đưa cho Dư Điền Điền Điền cúi đầu là một chiếc hộp vuông rất đẹp màu tím nhạt, trên nắp ngoài còn buộc một chiếc nơ con bướm nho nhỏ.“Đây là cái gì?” Cô nhận lấy rồi Thước thấp giọng trả lời nói “Quà tặng em.”“Tại sao tặng em quà?” Cô có chút cảm động, trái tim đập thình thịch liên vì đây là đây là món quà đầu tiên anh tặng cô. Thật ra cô rất mong chờ Trần Thước hơi đỏ lên, lại bởi vì chột dạ, nên cố làm ra vẻ lớn giọng nói “Không có chuyện gì thì không thể tặng quà cho em à?”Suy nghĩ một chút, anh bổ sung nói “Anh có nhiều tiền, tiền để trong ví nặng quá, nên muốn tặng quà cho em có được chưa?”Dư Điền Điền cười xì một tiếng, trong lòng cảm thấy thật ấm áp, nhưng sau khi mở chiếc hộp ra, chút cảm giác ấm áp vừa chớm trong nháy mắt liền biến mất không thấy tăm vì trong hộp…Chứa…Một chồng dày…Mao chủ tịch?Cô trợn mắt há mồm ngẩng đầu lên nhìn anh, “Đây là cái gì?”“Tiền.”“Tại sao anh đưa tiền cho em?”“… Quà tặng đó!”“Vì sao lại có người tặng tiền làm quà thế này?” Dư Điền Điền không hiểu, ngơ ngác mà nhìn anh, “Anh cảm thấy em đang thiếu tiền sao?”Mặt bác sĩ Trần lại đỏ.“Em không thích sao?”“… Sao mà em thích được…” Dư Điền Điền cuống lên, món quà đầu tiên anh tặng cô, tại sao lại là một chồng Mao chủ tịch thế này…Trông cô rất túng tiền, rất khát khao có tiền sao?Trần Thước nhanh tay đoạt lại chiếc hộp kia, nhanh chóng cất lại trong túi, ho khan hai tiếng, “Lấy nhầm, lấy nhầm thôi.”Nhìn thấy Dư Điền Điền không nói gì, anh lại hung dữ nói to, “Sao thế, anh chưa từng theo đuổi ai, không cho phép anh sai một lần sao? Mấy chuyện vừa nãy, em quên hết cho anh, coi như anh chưa tặng gì, có nghe không?”Bởi vì chột dạ cùng mất tự nhiên, anh cất chiếc hộp xong liền nhanh chân đi trước cô, còn vừa đi vừa đi vừa càu nhàu “Sao vậy sao vậy, không định lên à? Đến muộn sẽ bị trừ tiền lương đấy!”Nhưng đầu cũng không dám quay Điền Điền đoán anh đang xấu hổ, cho nên mới ra vẻ khó chịu như vậy, mới vừa rồi còn đang quýnh quáng bỗng nhiên lại cảm thấy vui vừa nhanh chân chạy theo, vừa cười hì hì nói “Bác sĩ Trần, chờ em với, có phải mặt anh đỏ rồi không?”Bác sĩ Trần kia vừa nghe thấy tiếng bước chân của cô, cũng vội vội vàng vàng nhanh chân hơn, vừa chạy vừa nói “Em đừng đuổi theo anh nữa, cảnh báo em đấy vừa rồi mặt anh không đỏ, mặt đỏ là gì chứ anh không biết đâu!”“Vậy anh chạy nhanh như vậy làm gì?”“Anh… Rèn luyện sức khỏe được chưa? Sáng sớm vận động một chút có làm sao? Không thấy dáng người anh giống vận động viên điền kinh sao?”“…”Thấy Dư Điền Điền không phản ứng lại, anh quay người lại rống lên một câu “Đều do sáng nào anh cũng vận động như vậy thôi!”Chưa tới một giây sau, để bảo đảm cô căn bản không thấy rõ trên mặt anh có đỏ hay không, anh liền nhanh chóng quay đầu lại nói, “Thấy chưa thấy chưa, mặt anh có đỏ đâu!”Dư Điền Điền cười không nhấc nổi chân nữa rồi.***Bác sĩ khoa ngoại khó có thời gian ăn trưa cố định, bởi vì ca phẫu thuật kéo dài có thể sẽ làm lỡ thời gian ăn Thước tập mãi cũng thành quen, dù sao cũng làm việc đã lâu như vậy, trong ngăn kéo của anh luôn chứa đống bánh mì bánh ngọt coi như là bữa tất cả mọi người đều nhận ra, mấy ngày hôm nay bác sĩ Trần làm việc đặc biệt chuyên tâm, đặc biệt nhanh chóng, tới lúc gần trưa, anh liên tục cúi đầu nhìn đồng hồ, cuối cùng vừa đúng lúc mười hai giờ, anh nhanh chóng lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Dư Điền Điền “Cùng nhau ăn cơm nhé?”Dư Điền Điền đáp lại “Vừa nãy đám ý tá không có việc gì, mọi người liền gọi nhau tới cangteen đang ăn cơm rồi…”Trần Thước tức giận, cầm điện thoại di động đi về phía thang nó, lại chậm một bước!Anh đen mặt chọn thức ăn vào đĩa, quay đầu lại liền nhìn thấy Dư Điền Điền cùng mấy vị y tá khác đang ngồi bàn nào đó nói nói cười cười, mà mấy đĩa cơm trên bàn đã sạch sẽ…Một mình anh yên lặng mà chọn một cái bàn ngồi xuống, sau đó yên lặng mà phát ra tin nhắn cho cô Ăn cơm một mình… thật sự rất cô thoại di động Dư Điền Điền vừa vang lên, cô cúi đầu xem xong tin nhắn, mới quay đầu nhìn xung quanh một vòng, sau đó nhìn thấy Trần Thước đang ngồi gần cửa mặt bác sĩ Trần bây giờ giống như đang khắc mấy chữ “tôi rất cô đơn” trên trán, anh đưa tay cầm đũa chậm chạp gẩy gẩy thức ăn trong diện với cái nhìn của Dư Điền Điền, anh còn đặc biệt buồn bực bĩu môi, dùng khẩu hình nói với cô anh, rất, cô, đó anh gắp một chiếc đùi gà trong đĩa, tiếp tục dùng khẩu hình anh, có, chân, gà, nhỏ, em, muốn, ăn, không?Dư Điền Điền bật cười một tiếng, bưng đĩa cơm đứng dậy, “À Ừm, tôi có chút việc, đi trước nhé.”Cũng không để ý đám bạn mồm năm miệng mười hỏi dò, cô nhanh chóng đi tới chỗ Trần Thước đang ngồi rồi ngồi xuống, “Làm gì vậy, sao tự nhiên muốn ăn cơm với em?”Trần Thước lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, mặt trưng ra vẻ vô tội, “Không phải, bác gái cangteen thấy anh đẹp trai, nên miễn cưỡng nhét thêm vào cho anh cái chân gà, nhưng hôm nay anh không có tâm trạng, cũng không muốn ăn chân gà nhỏ.”Chiếc đũa vừa động, chiếc chân gà kia liền chạy sang đĩa cô.“Hơn nữa hôm nay chân gà lại cứng như vậy. Để không lãng phí lương thực, y tá Dư, em nên làm việc mình phải làm đi!”Dư Điền Điền cười vang, vừa cúi đầu ăn đùi gà, vừa hỏi anh “Hay nhỉ, thậm chí ngay cả bác gái cangteen cũng quyến rũ được, bác sĩ Trần anh quả là cầm thú!”Trần Thước lập tức dùng tay ôm lấy hai vai mình, “Không, y tá Dư, trái tim anh đã có em! Anh quyết vì em thề sống chết bảo vệ trinh tiết của mình! Không tin…”Anh ngừng lại.“Không tin cái gì?” Dư Điền Điền quả nhiên đã mắc câu.“Không tin, đêm nay em tự mình nghiệm thân anh, sớm ngày lấy nó đi! Miễn để ngày nào bác gái cangteen cũng mơ về nó!” Bác sĩ Trần chăm chú nghiêm túc trả lời Điền Điền cười suýt nữa lật đổ cái bàn. Tên convert Chuyện này ta quyết địnhThể loại Hiện đại, miệng tiện, ấm áp, HE…Số chương 50 ChươngConvertor [email protected]Raw QuickTranslate , Baike,…Biên Tập [Phương]Couple Trần Thước – Dư Điền Điền“Này, này, cậu biết tin gì chưa ? Nghe nói y tá Dư khoa nhi tỏ tình với bác sĩ Trần khoa ngoại đấy !”Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân , mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này !Không ngờ tới giờ tan việc , bác sĩ Trần lại tự mình đến gặp cô“Y tá Dư , nghe nói em thầm thích tôi ? “….Nhiều năm sau đó , Dư Điền Điền mới biết, người tạo tin đồn bậy bạ ngày đó không phải ai khác mà chính là bác sĩ Trần …

truyen chuyen do em quyet dinh